Sunday, July 31, 2005

Đề Nghị Phát Huy Hoài Bão Quê Hương

-----Original Message-----
From: ngoc nguyen
Sent: Sunday, July 31, 2005 8:31 AM

Kính thưa Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị.
Kính thưa Chủ Tịch Ban Chấp Hành
Kính thưa toàn thể quý vị CSV-QGHC

Theo thiển ý của tôi, HBQH không phải chỉ hạn hẹp cho CSV mà có thể phát huy hoài bão rộng lớn hơn, không những cho quê hương ViệtNam mà cho cả quê hương trên thế giới. Vì thế những đề tài không những bao gồm kinh tế, tài chánh, hành chánh, ngân hàng. tiền tệ, khoa học chính trị, tổ chức hành chánh, hành chánh điển hình, tương quan giữa hành pháp lập pháp và tư pháp, thơ phú, văn học, y học và mọi vấn đề liên quan hay tương quan với CSV-QGHC trong lãnh vực tiếng ViệtNam mà nên phát huy thêm trong lãnh vực tiếng ngoại quốc, tiếng Anh, tiếng Pháp, và vân vân, mong giúp cho những con em có cơ hội học hỏi.

Những đề tài ngoại ngữ hạn chế trong lãnh vực nghiên cứu trên phương diện lý thuyết hoặc thực hành dưới hình thức mô tả sự việc chứ không phải loại văn phê bình.

Theo tôi nghĩ loại nghiên cứu này có thể giúp chúng ta hiểu biết thêm xã hội đương thời trong nhiều phương diện như thuế khóa, ngân hàng, tài chánh vân vân. Bài viết có thể tóm lược những ý chính bằng tiếng ViệtNam.

Nếu đề nghị của tôi được chấp nhận xin thông báo cho toàn thể CSV-QGHC để mong có sự đóng góp rộng rãi hơn.

Kính,
Nguyễn thị Ngọc, ĐS12 & CH8

>>>Chị Ngọc ơi, đề nghị trên có thể không vượt quá khả năng biên khảo của một số ít người, và đã được thể nghiệm trên Tập san HCMĐ, như những bài của Baotran (Katie) Lee, Jackie Bong-Wright... và có lẽ của Chị.
>>>MaoTôn tôi còn nhớ ngay đối với DĐàn & Web này, đã có dư luận 'thắc mắc' về những emails của anh em và những đầu đề viết bằng Anh ngữ. (Trong khi mục đích của 'English tittle' chỉ nhằm rút ngắn hoặc dễ được 'catch' bởi những 'search engines' như đã nêu trong phần giải đáp "Tại sao phải dùng Anh ngữ ở một số trang?").
>>>Tiện đây DĐàn & Web cũng xin nhắc nhở quý bạn vui lòng gửi bài về, bằng đủ mọi thứ tiếng, dưới đủ mọi thể loại, vì đây là 'NET tự do như gió' chứ không gò bó như HBQH 'Giấy trắng Mực đen'. Điều này hơi khác với điều chị Ngọc muốn: "Những đề tài ngoại ngữ hạn chế trong lãnh vực nghiên cứu trên phương diện lý thuyết hoặc thực hành dưới hình thức mô tả sự việc chứ không phải loại văn phê bình." ?!
>>>Tuy nhiên, trong phạm vi HBQH , người có thẩm quyền lên tiếng, theo MaoTôn nghĩ nên dành cho quý anh NNLiên, LVBỉnh ... vốn đã và đang 'vật lộn' với vấn đề bài vở và in ấn từ nhiều năm qua. Mong Kính. HùngVũ.


Lần đầu tiên, Diễn Đàn hân hạnh giới thiệu Nhà Thơ LAN ĐÀM (Anh Lê Danh Đàm, ĐS8) với sáng tác mới nhất của Anh sau đây : Bài thơ NGÓ VỀ QUÊ MẸ.
Cũng cần nói thêm, vào đầu năm nay 2005, Nhà Thơ Lan Đàm đã cho ra mắt Tập Thơ "THƠ LAN ĐÀM" gồm 56 bài thơ sáng tác và 20 bài thơ Dịch Hán Văn của các Tác Giả đời Đường như Lý Bạch, Thôi Hiệu, Đỗ Mục, Bạch Cư Dị, Trương Kế v.v...
Mời các bạn thưởng thức Thơ Lan Đàm hôm nay và trong Tuyển Tập Thơ QGHC sắp xuất bản.
Dương Quân


NGÓ VỀ QUÊ MẸ


Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều
(Ca dao)

Chiều chiều đứng ngõ sau
Như ca dao chợt nhớ
Từng chiều lòng quặn đau
Ngó về, đâu quê mẹ

Quê là Mẹ Âu Cơ
Mang trong lòng trăm trứng
Quê là Mẹ Trưng Vương
Thù chồng đầu voi nặng

Quê là Mẹ Ngồi Khâu
Lưng còng, manh áo rách
Quê là Mẹ Dãi Dầu
Gánh rau đầy, vai lệch

Quê là Mẹ Vọng Phu
Đầu non nghìn năm đợi
Q
uê là Mẹ Ầu Ơ
Nhịp võng trưa vời vợi

Quê là Mẹ Tảo Tần
Phiên chợ chiều tất bật
Quê là Mẹ Phụ Thân
Khuya dậy con đèn sách

Ôi ! Quê Mẹ nghìn trùng
Đem theo đời lưu lạc
Chiều đất khách mênh mông
Phương nào, mây che khuất

LAN ĐÀM
6/05
(Trích Tuyển Tập Thơ QGHC sắp xuất bản)



Weekend Shopping 

Ngày hôm qua, chúng tôi đi ‘shopping’ tại Wall-Mart. Nhớ lại, gần 20 năm trước đây chúng tôi thường ghé K-Mart. Vậy, lý do nào đã khiến chỉ trong vài thập niên một hệ thống siêu thị này đã gần như “bức tử” một tay “cổ thụ” khác?

Vốn méo mó nghề nghiệp, MaoTôn chú trọng đến một giải thích đơn giản: chẳng phải những nhà quản trị K-Mart tồi mà chỉ tại họ không khai thác kịp những tiến bộ của kỹ thuật .

Thật vậy, khi một hộp xà bông Tide rung lên ở quầy tính tiền lập tức nó được chuyển thành dữ kiện (data). Dữ kiện này được khai thác nhanh chóng cùng với những thông số khác để báo cáo chính xác số tồn kho, ngày giờ chuyến hàng nhập sắp tới, sẽ từ đâu đến và giá cả thay đổi ra sao. Từ một văn phòng xa xăm ở tận Arkansas người ta không chấp nhận sự khan hiếm một mặt hàng và biết phải làm sao để đưa món hàng đó đến tay người tiêu thụ, với giá rẻ nhất, vì bớt được phí tổn lưu kho và hạ được giá thành chuyên chở v.v…

Mỗi thứ một chút, từ cây kim đến máy truyền hình, từ lục địa Hoa kỳ đến hơn 10 quốc gia khác, Wal-Mart đã khai thác hơn 5000 siêu thị, thu dụng 1.5 triệu nhân công, doanh số bán US$256 tỉ, và thu về gần 10 tỉ lợi nhuận mỗi năm (theo thống kê cuối năm 2004 ).

Đã qua rồi, thời bán hàng bằng “catalog” như kiểu của Sears , nay thay bằng “internet”. Đã qua rồi, thời xây dựng những kho hàng trung chuyển kồng kềnh, nay thay bằng eBay … hàng hóa nằm ngay tại nhà người bán! Lịch sử thì lập lại nhưng Khoa học kỹ thuật thì không. Nó sẽ hủy diệt tận gốc và đào thải nhiều thứ trên bước đường tiến hóa của nó. Cố gắng sát nhập giữa K-Mart và Sears Roebuck gần đây chỉ là một cuộc hôn nhân gượng ép, (giữa những mặt hàng cao cấp và những món đồ tầm-tầm!), trừ phi khế ước của cuộc hôn nhân đó có một điều khoản “nối mạng” giữa những dây chuyền kho lẫm chằng chịt trên nước Mỹ khả dĩ có thể quân bình với Wal-Mart (ý nói đến kỹ thuật thông tin và khai thác dữ kiện…).

Sam Walton, cha đẻ của Wal-Mart đã từng viết trong cuốn tiểu sử của Ông: “The secret of successful retailling is to give your customers what they want,”. Thế nhưng, đứng trên quan điểm của khách hàng, họ muốn nhiều thứ lắm, từ hàng hóa đủ loại đến giá thật rẻ, từ phục vụ nhanh chóng đến thái độ tiếp khách niềm nỡ, v.v…

Viết đến đây, bà xã của MaoTôn ngồi kế bên lên tiếng: “Em ghét Wal-Mart !”. Được hỏi tại sao, nàng chỉ trả lời ngắn gọn: “Thật khó kiếm chỗ đậu xe!”. Những bạn thân của MaoTôn đều biết 'Phước không bao giờ lái xe'.

MaoTônWeb


Saturday, July 30, 2005

POETRY CRITICISM

Chúng ta đang sống trong thời kỳ "dot.com". Việc sáng tác, in ấn, xuất bản ... đã được đơn giản hoá, ngay cả thói quen "âm thầm" thưởng thức... cũng nhường chỗ cho "công khai" phê bình hay chỉ trích (dĩ nhiên, với mục đích xây dựng). Nếu Triết lý giúp con người suy nghĩ đúng, Lịch sử giúp con người trở thành công dân tốt, thì Văn học khiến đời sống con người, cả người viết lẫn người đọc, thăng hoa... Chỉ cần Computer và Internet, chúng ta có thể đóng một lúc hai vai trò, vừa sáng tác vừa phê bình. Và như thế, đời sống thật phong phú !
Khi đọc một bài thơ, chúng ta nghe như bài thơ đó đang nói chuyện với mình, và bổn phận của người nghe là phải trả lời. Tiếc thay, các nhà thơ thường không hay làm "ầm ĩ" về những công trình của người khác, huống chi là những "tay ngang".
Muốn thông đạt, cần dung hoà hai quan điểm:

Dĩ nhiên, không phải lúc nào chúng ta cũng có thể "dễ dãi với chính mình" về hai điều xem ra hơi tương phản nói trên. Tuy nhiên, một điều đã đâm chồi bén rễ: đó chính là sự tương kính và thông cảm..., đã và đang xảy ra trên Diễn Đàn này. Hoan hô anh DươngQuân và những người đồng bệnh PHÊ BÌNH.
DIỄNDÀN CSV-QGHC


Mother Au Co 

----- Forwarded message------
From: DƯƠNG QUÂN
Date: Jul 30, 2005 11:17 AM
Subject: Mẹ Âu Cơ
Hi Mao Tôn,
Người nào làm thơ, mà được người khác đọc tới, đọc lui và nhận xét, phê bình... thì rất hân hạnh cho người đó.
Có 3 người thường đọc thơ của DQ và có nhận xét, phê bình. Đó là Hàn Thiên Lương, Nguyễn Ngọc Liên và Mao Tôn. Nhưng mỗi người có một cách nhận xét, phê bình khác nhau. Anh Hàn Thiên Lương thi chăm chú tìm tòi các câu nào hay, các ý nào hay để khen ngợi. Anh Nguyễn Ngọc Liên thì hay tìm tòi những chữ (từ ngữ) nào không được hay lắm, hay không được nghiêm chỉnh lắm thì phê bình. Còn Mao Tôn thi tìm tòi những chỗ nào không hợp lý, không hay... để "phang"
Nhưng cả 3 người đều là Thày của ta ( My prof. ) chứ không dám nói là "bạn" đâu. Riêng đoạn thơ "Nếu Mẹ Âu Cơ mà biết ... chẳng bao giờ được vẻ vang" đúng như Mao Tôn nhận xét là để "nói rõ" hơn câu thơ mơ màng về Mẹ ở trên "Tan tành trăm trứng Mẹ Âu Cơ" mà thôi.
Thông thường, bất cứ người Mẹ nào cũng muốn anh em do Mẹ sinh ra được thương yêu nhau, đoàn kết, đùm bọc nhau... huống chi là Mẹ Âu Cơ, người Mẹ Thiêng Liêng Huyền Thoại của dân tộc.
Chiến tranh làm cho huynh đệ tương tàn, và anh em tàn sát lẫn nhau, đày đọa lẫn nhau, là điều làm cho Mẹ rất buồn phiền. Mẹ không trừng phạt đứa con nào, dù cho đứa con đó không tốt. Nhưng Mẹ "quả quyết" rằng: Đứa con nào tàn ác, giả dối, hung bạo... thì cuộc đời nó sẽ không bao giờ KHÁ (vẻ vang) được. Đó là điều tác giả muốn "nói rõ" lên ở đoạn thơ này. Xin Mao Tôn thông cảm.
Một lần nữa, xin cám ơn Mao Tôn đã đọc thơ DQ và phê bình.
Thân chào Mao Tôn ( HT-HC )
Dương Quân

NHỚ MÙA HOA PHƯỢNG
Cổ Nhạc - Tác giả: Hữu Tân & Hoài Việt

(Nói lối)

Ai trong chúng ta không một thời tuổi trẻ
Không một thời cùng bè bạn đến trường
Khi hè về nhìn hoa phượng nở rộ ven đường
Nghe ve sầu tấu khúc nhạc buồn muôn thuở
Để lòng rộn lên bao nhung nhớ vơi đầy
Hè nầy xứ người nắng cũng gắt gay …

Nhưng …

(Thơ)

Còn đâu thấy màu hoa phượng đỏ
Nghe ve sầu cất giọng nhỏ to
Mà sao lòng vẫn bâng khuâng mãi
Nhớ lại ngày xưa tuổi học trò.

(Vọng cổ)

Nơi tha phương không còn thấy màu hoa phượng đỏ, nhưng mỗi độ hè về tâm hồn vẫn như chùn xuống với những kỷ niệm buồn vui sống dậy trong lòng … kỷ niệm của một thời học sinh thơ mộng vô cùng … Sau chín tháng dài chăm lo học tập là đến lúc bãi trường để thầy trò cùng ngơi nghỉ; cũng là lúc phải chia tay nếu đó là năm cuối, chúng tôi bịn rịn bên nhau vì biết chắc rồi đây mỗi thằng mỗi ngả …

Vì hoàn cảnh riêng tư mỗi người mỗi khác mà chừng như định mệnh đã an bài, bè bạn ân cần trao nhau những quyển lưu bút thơm mùi giấy mới để ghi sâu kỷ niệm bao ngày …

(Ngâm thơ)

Tuổi còn non sao bàn tay run rảy
Cầm vở ngập ngừng biết viết gì đây
Trường cũ ngậm ngùi chôn vùi kỷ niệm
Từng cánh phượng hồng theo gió bay bay …

Xong tiểu học bè bạn tôi nhiều đứa phải về ruộng rẩy, phần tôi may hơn được ra tỉnh học lên đệ thất, và kiếp lưu đày được khởi thuỷ từ đây …

(Lý con sáo)

Hoa phượng ơi ! biết mấy năm rồi xa xôi,
Thầy bạn của tôi, nay như tản lạc hết rồi nơi gốc biển chân trời …
Người mồ hoang nay đà xanh cỏ, kẻ kéo lê cuộc sống lầm than !?
Đời sao nhiều buồn đau cay đắng, ôi kiếp nhân sinh ở nơi trần gian …

(Vọng cổ)

Đậu tú tài xong lo xếp bút nghiên vào quân trường Thủ Đức, chưa kịp rửa lon là tôi mạnh bước chinh nhân khắp bốn phương trời...., cùng đồng đội sát cánh bên nhau lập nên bao chiến thắng tuyệt vời ... Để bảo vệ quê hương, tôi hiên ngang xông pha sá gì làn tên mũi đạn; nhưng đâu ngờ cuộc cờ thay đổi. Miền Nam độc lập tự do bị “người ta” bức tử, đất nước rơi vào màn đêm u tối, đồng bào phải cực khổ lầm than, riêng đồng đội chúng tôi phải đắng cay trong kiếp sống tội tù …

Trời Ca li đang vào hè oi bức, tôi ngồi đây tưởng như đang nghe điệu nhạc ve sầu quen thuộc năm xưa, như đang nhìn từng cánh phượng hồng theo gió nhẹ đong đưa để tôi được sống lại một thời tuổi trẻ, để nhớ về bè bạn xưa cùng học chung trường …

Lũ chúng tôi giờ tóc đã điểm sương, mặt nhăn nheo với nỗi buồn xa xứ … Cuối cuộc đời còn có chút ưu tư vì lẽ thường hư hư ảo ảo. . . Nhưng tôi vẫn mơ, mơ để rồi thất vọng vì cánh phượng hồng cùng tiếng ve sầu làm sao có được nơi đây ! ! !

(Bản nhạc được cảm tác từ bài thơ cùng tên của cùng tác giả, trong những lần có mặt trong giải Khuyến Học Nam Cali.
Có đề tặng ”Kính tặng những ai từng cắp sách đến trường, riêng cho cô Kim Ngân”
Tôi ghi thế vì hay tiếp xúc và vì cô rất ân cần niềm nở; cho dù tôi chỉ là một phụ huynh từ xa đến.
Đơn giản thế thôi. Hoài Việt-TANinh, CA)


TRĂM NHỚ NGÀN THƯƠNG
Thơ Luân Tâm

Có lẽ đây là bài thơ đầy đủ nhất (108 câu), diễn tả mối tình thơ mộng tuyệt vời, chân phương nhất mực của chính tác giả.
Chúng ta hãy nghe anh LuânTâm kể, từ "Thuở mới đính-hôn: gần mà xa..." đến "Vội vã mong về đến Bến-Tre!", và dẫn đến chủ đề "Càng nhớ càng thương... càng thương nhớ..." hoặc "Thương cả trăm nghìn... chưa hết thương". Để rồi cuối cùng, anh kết luận bằng một hình ảnh thật dí dỏm và trìu mến:

"Trăm thương ngàn nhớ... say... thương nhớ!
Quên uống, quên ăn, chỉ... bắt đền..."

Khó mà có thể tưởng tượng được các người trong cuộc đang "bắt đền" nhau, vì lẽ thời gian đã trôi qua rất mau ... !?
HùngVũ hân hạnh giới thiệu đến các bạn.

>>>Cũng xin lưu ý quý bạn: Bài thơ "Gặp Bạn Tâm Tình" của DươngQuân vừa được nhuận sắc lại nhiều chỗ, để góp mặt trên Tuyển Tập Thơ QGHC. Theo ý tác giả, thấy anh NNLiên giới thiệu "sơ sơ" mấy bài thơ sắp đăng, lòng bỗng "nôn nao".
>>>Riêng MaoTôn, khi đọc lại GBTT, vẫn cứ thấy "ấm ức" ở 4 câu anh DươngQuân đã bỏ trong ngoặc, để giải thích thêm về 'Mẹ Âu Cơ' như sau:

(Nếu Mẹ Âu Cơ mà biết được
Mẹ buồn – huynh đệ cảnh tương tàn
Lũ con xảo trá và hung bạo
Thì chẳng bao giờ được vẻ vang)

Chỉ trong 4 câu mà gồm cả "nghi vấn" (nếu) và "khẳng định" (thì) như thế , e có vẻ 'nhanh gọn' và 'raw' quá chăng, so với những dòng mượt mà ở trước và sau đó... ? Và liệu có cần 'diễn nôm' như thế không, khi mà người đọc còn đang 'mơ màng' về sự tích bà Âu Cơ vừa nhắc đến ở câu trên (Tan tành trăm trứng Mẹ Âu Cơ). Xin lỗi anh DươngQuân đã phải 'gãi nhột' gà nhà ĐS14 như thế, chả nhẽ lại khen toáng lên là thơ DQ hay hơn thơ ĐỗPhủ sao!? Hì... hì... Rất thân, HV.<<<


Friday, July 29, 2005

BÀI HỌC VIỆT NAM
MaoTôn đã hơn một lần, cũng trên DiễnĐàn này, phản đối việc so sánh "giống nhau" giữa Iraq và ViệtNam. Nay, nhân bài điểm sách "Khi Đồng minh tháo chạy" của ThanhVăn và câu hỏi "Do we want to learn?" của LCTâm, MaoTôn bỗng giật mình tự hỏi những câu hỏi 'lẩm cẩm' sau:
  • Chả lẽ lịch sử đang lập lại, chỉ vài chục năm sau, khi một siêu cường đang vấp phải cùng một sai lầm, trên cùng một thế hệ những người con ưu tú của đất nước họ?
  • Phải chăng Vịnh Bắc bộ 1964 và WMDs 2003 đều giống nhau, đã xô đẩy Mỹ viễn chinh nơi vùng đất xa xăm mà dân tình thù ghét họ, để rồi phải tìm cách tháo chạy?!
  • Đã không thấy "domino effect" sau ngày miền Nam sụp đổ mà chỉ thấy Liên xô &... tiêu vong. Vậy, liệu sẽ thấy gì khi "dân chủ" và "chống khủng bố" đang được Iraq-hóa và sẽ để lại sau lưng?

Mỗi một ngày qua đi, khi quan tài sắt chất chồng, bài học kia ... cho dù các nhà lãnh đạo không muốn ôn/học ... nhưng người dân sẽ càng lúc càng thấm thía!
MaoTônHùng


Nhân thơ CungTrọngBảo có câu "Thương ngõ vắng ngập ngừng câu Đỗ Phủ",
DĐàn xin chép lại một bài kiểu Tống tiễn của nhà thơ họ ĐỖ:

Lâm Giang Tống Hạ Tiêm

Bến sông Lâm tiễn Hạ Tiêm


Bi quân lão biệt lệ triêm cân
Thất thập vô gia, vạn lý thân
Sầu kiến hành chu phong hựu khởi
Bạch đầu lãng lý, bạch đầu nhân

Đỗ Phủ


Thương bạn biệt ly lệ thấm ướt khăn
Bảy chục không nhà, ra đi muôn dặm
Buồn trông thuyền đi gió lại nổi lên
Trong sóng bạc đầu, có người đầu bạc

(TTSan chuyển ý)


Thursday, July 28, 2005

THƠ HAY BÍ MẬT QUỐC PHÒNG ?

Anh Liên và Web trưởng HV ơi, Sáu bài thơ hay trong MÙA HẠ THĂM HUẾ mà tên tác giả chưa được công bố, đọc nghe "khẩu khí" như THƠ của anh CTB, ĐS13. Có phải vậy chăng?
Kính,
Vô danh thị. MA
>>>Web vừa được anh Liên cho biết "bí mật quốc phòng" đích thị là CTBảo như anh Hậu đoán. Anh Liên còn "chua" thêm tác giả là "Huế" chính cống đấy các bạn ạ! Diễn Đàn xin thành thật cám ơn cả 3 Anh.<<<


MÙA HẠ THĂM HUẾ

La Khê

Đem nỗi nhớ vấn vương về cố quận
Thương mẹ già trăn trở bước mưa đêm
Ta đứng đó mà nghe lòng liễu ngạn
Buổi tao phùng thầm lặng cám ơn Em

Đại Nội

Hồn cố cựu vẫn nặng lòng vương giả
Buổi tàn phai hờ hững bóng hoàng hôn
Xiêm áo cũ cũng thôi đành mộng ảo
Chừ Nam Ai ru điệu núi sông buồn

Bao Vinh

Qua phố chợ, ngậm ngùi căn gác cũ
Người bỏ đi hờ hững lạch sông hồ
Ta trở lại ngang chân cầu sóng vỗ
Mà như nghe đồng vọng tiếng cười xưa

Tịnh Tâm

Trong lòng đã cổ sơ
Buổi em về sen nở
Đêm trở lại trăng chờ
Thương cho ngày hạ cũ

Thành Nội

Thương ngõ vắng ngập ngừng câu Đỗ Phủ
Nhánh rêu buồn lay động tuổi xuân xưa
Hương cổ tích ngậm ngùi cây khế cũ
Cõi thơ ta hoang phế tự bao giờ

Quốc Học

Ngẩn ngơ sân trường cũ
Phượng vẫn hé môi cười
Bao năm đời lữ thứ
Ngày trở lại, năm mươi

CUNG TRỌNG BẢO, ĐS13

Trích Tuyển Tập Thơ QGHC
sắp phát hành


TRUNG LẬP
Cách đây một tuần, DĐàn có giới thiệu bài viết "Sinh Lộ Duy Nhất Cho VN" của Ô. NBCẩn, và kêu gọi dư luận 'phản ánh'". Nhưng thay vì viết, các bạn lại gọi điện thoại "đàm đạo" và xin đừng post. MaoTôn đành 'chấp bút', làm công việc 'tổng hợp' và 'quảng diễn', để khỏi phụ lòng sốt sắng hưởng ứng của anh LCTâm, Massachusetts, như sau:

Với sự "dè dặt như thường lệ", MaoTôn & một số bạn chỉ đề cập đến bài viết của Ông NBCẩn như là bài của một "public figure" (a person whose actions and opinions strongly influence the course of events) chứ không phải ý kiến của một "huynh trưởng".
MaoTônWeb


-----Original Message-----
From: Lien Nguyen
Sent: Wednesday, July 27, 2005 9:53 PM
Subject: Be carreful when pumping the gas!!!

Read this before your next gas fill-up. This world gets sicker everyday!

Folks:
Please take a couple minutes to read this warning about Gas Pumping Handles.
Warning: Look at the gas pump handle BEFORE you pump your gas.
Some person or persons have been affixing hypodermic needles to the underside of gas pump handles! These needles appear to be infected with HIV positive blood. In the Jacksonville area alone, there have been 17 cases of people being stuck by these needles over the past five (5) months. We have verified reports of at least 12 others in various states around the country. It is believed that these may be copycat incidents due to someone reading about the crimes or seeing them reported on television. At this point no one has been arrested and catching the perpetrator(s) has become our top priority. Shockingly, of the 17 people who where stuck, 8 have tested HIV positive and because of the nature of the disease, the others could test positive in a couple years.
Evidently the consumers go to fill their car with gas, and when picking up the pump handle get stuck with the infected needle.
IT IS IMPERATIVE TO CAREFULLY CHECK THE HANDLE of the gas pump each time you use one. LOOK AT EVERY SURFACE YOUR HAND MAY TOUCH, INCLUDING UNDER THE HANDLE! If you do find a needle affixed to one, immediately contact your local police department so they can collect the evidence.
PLEASE HELP US BY MAINTAINING A VIGILANCE, AND BY FORWARDING THIS EMAIL TO ANYONE YOU KNOW WHO DRIVES. THE MORE PEOPLE WHO KNOW OF THIS, THE BETTER PROTECTED WE CAN ALL BE.

Rose Lambert, Chief Aide to Supervisor Gerry Hyland, Mount Vernon District,
2511 Parkers Lane, Alexandria, VA 22306


Wednesday, July 27, 2005

E-Mail về HBQH và Bản Tin Tổng Hội Cựu SV/QGHC

Kính gửi: - Anh Trần Xuân Thời, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị
- Anh Châu Văn Để, Chủ Tịch Ban Chấp Hành

Thưa Nhị Vị Chủ Tịch,

Trong mấy tháng gần đây, tôi có nhận được điện thoại của một số đồng môn, thắc mắc là tại sao trong năm 2005, chỉ có 1 Bản Tin, thay vì phải ra hàng tháng như những năm trước đây và tờ Hoài Bão Quê Hương thì chưa có một số nào, thay vì 3 tháng 1 số như năm ngoái? Tôi đã trả lời rằng: “Tờ HBQH do tôi (Nguyễn Ngọc Liên) và anh Nguyễn Đình Đức phụ trách trong nhiệm kỳ Chủ Tịch BCH trước, đã được giao hoàn lại cho Tân BCH và Tân BCH cũng đã nhờ 2 anh khác lo về vấn đề Ban Biên Tập rồi, còn Bản Tin thì tôi không rõ lý do tại sao lại không ra thường xuyên.” Các anh em đã nhờ tôi chuyển thắc mắc lại cho những người đang lãnh đạo Tổng Hội.

Vì vậy, tôi xin gửi e-mail này đến qúy anh để tùy nghi đáp ứng lại các đòi hỏi chính đáng của qúy anh chị đồng môn. Tôi cũng xin nói thêm là trên Diễn Đàn của ĐS14 cũng đã có post lời than thở như sau “...Viết tới đây, tôi bỗng thấy nhớ HBQH và Bản Tin Tổng Hội…” (July 12th, 2005 khi đưa tin về Tập san Hành Chánh Miền Đông số 9)

Tôi, cũng như qúy anh, đã là những người tình nguyện ra gách vác công việc của Tổng Hội. Cho dù là việc “vác ngà voi”, cho dù bận rộn đến đâu, chúng ta cũng nên cố gắng sắp xếp các công việc riêng để có thời giờ đáp ứng lại kỳ vọng của các anh chị đồng môn, hoặc nhờ những anh chị đã về hưu lo dùm. Nếu không có Bản Tin và HBQH làm sợi giây liên lạc, chắc chắn các hội viên sẽ chán nản, không có lý do gì để đóng niên liễm và liên lạc với Tổng Hội nữa và hậu quả ra sao thì chúng ta cũng dễ đoán ra thôi...

Xin nhắc lại, tôi chỉ là người chuyển lại thắc mắc của một số anh chị đồng môn thôi. Nếu có điều chi thất lễ, xin nhị vị Chủ Tịch, trong tình đồng môn thắm thiết của tập thể QGHC chúng ta, thứ lỗi cho.

Nay kính,
Nguyễn Ngọc Liên
(Cựu Chủ Tịch Tổng Hội các nhiệm kỳ 1989 -1991, 1991 - 1993 và 1993 -1995)

>>>Không ngờ lời "thở than" của DiễnĐàn đã lọt vào tai của một số đại quan. Nếu tất cả "giới hữu trách" đều quan tâm đến ý kiến của "quần chúng" như thế này thì thật quả là "vạn phúc" cho tập thể vốn 'già nua' và 'chậm chạp' của chúng ta.
Nghe đâu, trong mục Tin Tức của một số Website, có đăng tin những buổi họp hành, ra mắt... không thiếu phần ẩm thực và văn nghệ giúp vui!? MaoTôn. <<<

Monday, July 25, 2005

Do we want to learn?

Bài “Sinh Lộ Duy Nhất Cho Việt Nam” của Ông Nguyễn Bá Cẩn làm tôi nhớ lại giải pháp “trung lập hóa Đông Dương” mà nước Pháp đã từng đề xướng hồi thập niên 1960 như thể một phép mầu để hóa giải sự xung đột trực diện giữa một bên là Cộng Sản và bên kia là thế giới Tự Do.

Dĩ nhiên là giải pháp ấy đã không thành tựu được vì theo sự hiểu biết thông thường của cá nhân tôi, “trung lập thực sự” chỉ có xảy ra trong hai trường hợp. Thứ nhất là: người muốn đứng trung lập phải đủ mạnh để không bị bên nào gây sức ép - Đông Dương không ở trong trường hợp ấy. Thứ hai, khi người muốn đứng trung lập không đủ mạnh – như trường hợp của các nước Đông Dương - thì các bên đang tranh chấp phải đồng ý và thỏa hiệp được với nhau là sẽ không bên nào gây sức ép đối với người muốn đứng trung lập. Đó cũng không phải là trường hợp đã xảy ra trong chiến tranh Việt nam và nước Pháp cũng đã chẳng làm được gì để thay đổi tình trạng đó.

Như thế có thể nói Pháp đã không mấy thành thực khi cổ vũ cho việc “trung lập hóa Đông Dương” nhất là khi mà chính nước Pháp cũng muốn chia phần ảnh hưởng của mình ở đó. “Trung lập” rốt cuộc đã chỉ là một chiêu bài để dụ dỗ những kẻ ngây thơ buông súng đầu hàng và làm nản lòng những ai muốn chiến đấu nhằm bảo vệ tự do và quyền tự quyết của người dân Nam Việt.

Chiêu bài ấy sau đó đã được những phần tử thân Pháp và thân Cộng không ngừng xử dụng để phá hoại công cuộc chiến đấu tự vệ rất chính đáng của dân quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa. Cái gọi là “Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam” – con đẻ của Tàu và Pháp – đã dùng chiêu bài “Hòa Bình, Độc Lập, Trung Lập” giả hiệu để chống VNCH, chống Mỹ cũng như gạt gẫm thế giới và dân chúng. Danh xưng “thành phần thứ ba” cũng gợi cho ta một hình ảnh trung lập nhưng chỉ là một thứ trung lập giả hiệu khác bởi vì thành phần này cũng chỉ chống đối và phá thối chính phủ VNCH chứ không hề chống đối MTGP. Có thể nói “thành phần thứ ba” cũng là tay sai của Tàu và Pháp như MTGP nhưng họ có thể nằm ngay trong lòng chính quyền VNCH vì họ đã được bảo về bởi cái danh nghĩa trung lập tức “thành phần thứ ba”.

Ba mươi năm trước, vì ngu dốt Bắc Việt đã bị kẹt ở trong cái thế phải đánh Mỹ hộ cho Tàu để đổi lấy gạo ăn vì nền nông nghiệp xã hội chủ nghĩa của họ đã không sản xuất đủ lương thực để nuôi dân. Trong thời chiến, nhiều thế hệ thanh niên Bắc Việt đã phải “tình nguyện” thi hành nghĩa vụ quân sự, tình nguyện “sinh Bắc tử Nam” bởi lẽ nếu họ không chấp nhận hy sinh mạng sống mình để “chết cho Tàu” thì thân nhân và gia đình họ cũng sẽ phải treo niêu vì không được phân phối gạo theo hộ khẩu. Bắc Việt đã cam tâm làm tay sai cho Trung Quốc, xua quân xâm lấn Nam Việt chỉ vì đói và ngu dốt. Dân quân cán chính VNCH đã bị dồn vào thế bắt buộc phải chiến đấu để tự vệ và bảo vệ quyền tự quyết của mình nếu không muốn bị nô lệ. Dân chúng VNCH đã không còn chọn lựa nào khác và vì thế cuộc chiến chống cộng sản của họ hoàn toàn có chính nghĩa.

Biết bao thế hệ thanh niên VN đã anh dũng chiến đấu và đã chết vì hai chữ “độc lập” của đất nước nhưng tiếc rằng VN vẫn chưa bao giờ được thực sự độc lập. Cộng Sản Việt Nam vẫn không ngớt tự hào rằng họ là những người đã dành lại được độc lập cho đất nước nhưng thật ra đó chỉ là một thứ “độc lập hình thức trên danh nghĩa” chứ không có thực làm sao vực được đạo? Làm sao một nước có thể độc lập được khi nước ấy còn không sản xuất đủ lương thực để nuôi dân?

Việt Nam Cộng Hòa cũng vậy! Mặc dầu về mặt hình thức VNCH là một nước độc lập có chủ quyền, vì không còn là Quốc Gia Việt Nam, một nước nằm trong khối Liên Hiệp Pháp như xưa nữa, nhưng nền kinh tế Nam Việt vẫn hoàn toàn nằm trong tay người Tàu và người Pháp. Người Tàu vẫn nắm toàn bộ nền thương mãi và chi phối toàn bộ vật giá từ hạt muối cho đến sắt thép vàng bạc. Người Pháp vẫn còn sở hữu nhiều đồn điền rộng hàng trăm mẫu tây. Trong lúc ấy người VN đại đa số vẫn chỉ là culi, và nông dân nghèo khổ.

Vấn đề mà các nhà lãnh đạo chính trị VN cần phải đặt ra là làm sao để VN có thể thoát khỏi được sự lệ thuộc kinh tế đối với Trung quốc và Pháp chứ không phải là làm sao để được trung lập vì chẳng ai cho chúng ta được trung lập trong lúc chúng ta đang bị lệ thuộc cả! Ba mươi năm đã qua mà hình như chúng ta chưa học được bài học gì từ những thất bại đã qua cả. Câu nói "thất bại là mẹ thành công" xem ra không đúng lắm đối với các nhà chính trị VN.

Tâm Lê, MA

---------- Forwarded message ----------
From: Hoang Hoa, Australia
Date: Jul 25, 2005 4:40 AM
Subject: {DIỄN ĐÀN VIỆT NAM] Lời Kêu Gọi Dân Chủ - Thông Cáo số 7

BAN VẬN ĐỘNG GÂY QUĨ ĐĂNG BÁO "LỜI KÊU GỌI DÂN CHỦ"

­­­­_______________

P.O. Box 91601, Pasadena, CA 91109 - Tel. 626-294-0164

Websites: ACallForDemocracy.org LoiKeuGoiDanChu.org

Emails: ACFD@ACallForDemocracy.org hoặc BVD@LoiKeugoiDanChu.org

THÔNG CÁO BÁO CHÍ
Số 7

Hoa Kỳ, ngày 19 tháng 7, 2005: Như dự tính, "A Call For Democracy", dưới hình thức Thư Ngỏ (Open Letter) gửi Tổng Thống George W. Bush, đã được đăng trang trọng trên nguyên trang A5 nhật báo The Washington Post số ra ngày Thứ Ba, 21 tháng 6 năm 2005, đúng ngày Thủ Tướng CSVN Phan Văn Khải gặp Tổng Thống Hoa Kỳ tại Hoa Thịnh Đốn. Đối diện với " A Call For Democracy, trang A4 của tờ Post đăng một tấm hình khổ lớn chụp Tổng Thống Bush đang giải thích với báo giới về tình hình Iraq. Đặc biệt, trên trang nhất, bản tin chính của tờ Post được chạy với hàng tít lớn " Rice Criticizes Allies in Call for Democracy" tường trình chuyến đi tại Trung Đông của bà Condee Rice, Ngoại Trưởng Hoa Kỳ, trong đó Bà đã gay gắt chỉ trích tình trạng thiếu dân chủ tại Ai Cập và Saudia Arabia.

Quan trọng hơn nữa, cũng số báo nầy, trong phần Quan Điểm (Editorial), bài bình luận chính của tờ The Washington Post, đăng ở đầu trang A20, tựa " Vietnam and Human Rights", có nội dung hoàn toàn phù hợp với "A Call For Democracy". Câu kết của bài bình luận viết "Vì vậy, Ông Bush phải vận dụng buổi gặp gỡ (Phan Văn Khải) hôm nay để thúc đẩy một chương trình hành động hai mặt: một là tăng gia hợp tác kinh kế và quân sự, và mặt kia là có thêm dân chủ và tự do " (Mr. Bush must use today's meeting to push a two-sided agenda: more economic and military cooperation on the one hand, more democracy and freedom on the other).

Với "A Call For Democracy", cộng thêm bài bình luận "Vietnam and Human Rights" đăng tải trên 950,000 tờ The Washington Post, nhật báo có ảnh hưởng chính trị hàng đầu của Hoa Kỳ, công cuộc vận động "Lời Kêu Gọi Dân Chủ" (LKGDC) xem như đã đạt được mục tiêu đề ra – khai dụng cơ hội dư luận đang chú ý đến Việt Nam vì Phan Văn Khải có mặt tại Hoa Thịnh Đốn để tố cáo chế độ độc tài đảng trị tại Việt Nam và kêu gọi Chính phủ Hoa Kỳ cần xem Việt Nam là đối tượng của chính sách "Dân chủ Hóa Toàn Cầu" mà Hoa Thịnh Đốn đang theo đuổi.

Kết quả của công cuộc vận động "Lời Kêu Gọi Dân Chủ" cũng rất khả quan về mặt tài chính. Như đã công bố trong Thông Cáo Báo Chí (TCBC) số 6 phổ biến ngày 19 tháng 6, ngay khi được tờ Post chấp thuận đăng LKGDC với giá biểu "từ thiện" (charity rate – 36, 653.40 MK nguyên trang), Ban Vận Động đã quyết định "khóa sổ" quĩ LKGDC, ngưng nhận đóng góp kể từ ngày 20 tháng 6. Với kết quả 2 buổi dạ tiệc gây quĩ 19/6 tại Denver, Colorado (thu được 3,095 MK) và tại San Jose (7,015 MK), cộng thêm với 5, 840.20 MK do các đồng hương đã đóng góp trước ngày 20 tháng 6 nhưng chưa công bố danh tánh trong các TCBC trước đây (danh sách đính kèm), đã nâng tổng số tiền thu được là 44,382.20 MK, cộng thêm với 1070 EURO, 885 Úc Kim và 450 dollar Canada. Về vé số, Ban Vận Động đã bán được 18, 654 vé số, mỗi vé 2 mỹ kim. (Danh sách Đồng Hương đóng góp từ ngày phát động 11 tháng 4 đên nay được loan tải đầy đủ trên 2 websites của LKGDC, ACallForDemocracy.org LoiKeuGoiDanChu.org.)

Với tình hình tài chính khả quan nầy, sau khi trang trải các chi phí (layout và đăng LKGDC trên tờ Post, sẽ trả tiền các lô trúng xổ số, in và chuyển gửi vé số, phí tổn tổ chức các sinh hoạt gây quĩ, các chi phí điều hành) quĩ LKGDC chắc chắn sẽ còn dư. Tổng kết số chi của Quĩ chỉ có thể hoàn tất sau buổi tổ chức xổ số ngày 24 tháng 7, 2005. Số tiền dư sẽ được xử dụng vào các công tác đóng góp thiết thực cho công cuộc tranh đấu đòi dân chủ và nhân quyền tại VN, đặc biệt là khai dụng phương tiện truyền thông đại chúng để vận động sự hỗ trợ của quốc tế.

Nhân đây, Ban Vận Động trân trọng kính mời quí Đồng Hương Nam Cali tham dự Buổi Đúc Kết Thành Quả Công Cuộc Vận Động Gây Quĩ Đăng Báo "LKGDC" tổ chức tại Hội Trường Đài Little Saigon Radio, số 15781 Brookhurst St., Westminster, CA 92683, lúc 10:30 AM Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2005. Đây cũng là buổi xổ các lô trúng của cuộc Xổ Số Yểm Trợ Quĩ "LKGDC" gồm các lô: Độc Đắc: 5000 MK , May Mắn: 2000 MK, 3 lô An Ủi, mỗi lô 1000 MK và 10 lô Quà Tặng gồm các DVD, CD âm nhạc giá trị.


VÀI NHẬN DỊNH SAU KHI ĐỌC HAI TÁC PHẨM:

“KHI ĐỒNG MINH THÁO CHẠY” VÀ “THÉP VÀ MÁU” …

THANH VĂN, Australia

Ngày 24 tháng 1 năm 1973, chỉ một ngày sau khi Kissinger ký vào bản Hiệp Định và về tới Washington, Ehrlinchman gặp Kissinger trước phòng Lincoln trong Bạch Cung đã hỏi:
Theo ông, miền Nam Việt Nam còn tồn tại được bao lâu nữa?”
Kissinger đáp lại: “Tôi nghĩ rằng họ may mắn thì được một năm rưỡi!”

XIN MỜI QUÝ BẠN CLICK VÀO LINK TRÊN


Saturday, July 23, 2005


TỪ

 BI


Vụng đường tu, khó làm nên chánh quả
Cõi Ta-Bà nào thấy kẻ sân, si
Một lần vay, đời đời sau phải trả
Giữ lòng tà, đừng đợi của từ bi

LÊ KIM THÀNH

 


Người Lính Cũ

viết cho KBC


Người lính
Một hôm nào lại thấy

Những đồn binh, những doanh trại lao xao
Hàng rào kẽm gai và lô cốt cao cao
Nòng súng thép kiên cường chờ động

Thấy bạn bè giữa làn khói mỏng
Thở quanh quanh điếu thuốc tối quân trường
Ly cà phê đen thêm một chút vấn vương
Tà áo tím hôm nào em đến
Giọng hát học trò trinh trong không phù phiếm
Trao cho ai một giọt lệ cay cay...

“Đoạn đường chiến binh”, mồ hôi đẫm trong tay
Phiên gác Tết, nhớ nhà da diết
Những bài học đầu đời in trên báng thép
Để chỉ một lần hành quân đã thấy máu như say

Nhớ bạn nằm giường trên đã cất cánh bay
Bạn bên cạnh, mộ phủ đầy bụi cỏ
Huy chương gài lên cờ, máu đỏ
Tiếng hát buồn sâu đưa tiễn chân ai
Người ca sĩ khóc cho lúc chia tay
Khóc cho Người ở lại Charlie trơ trụi

Người lính cũ
Cũng thấy từng lớp bụi
Phủ mông mênh chiếc nón sắt không chân dung
Tình yêu đâu?
Chỉ thấy núi chập chùng

Con ễnh ương soi mặt trời đang lặn
Lửa òa lên, lửa soi từng viên đạn
Soi bóng mẹ già ngã xuống khóm cau
Soi chân em thơ, bàn chân nhỏ uớt nhàu

Máu hay nước, hay bùn quê hương đó?
Người vợ hiền, miệng như son đỏ...
Không! không phải son mà là mầu của trái tim
Nói về các anh, về "Huyền sử người mang tên.."
Đã đến, đã bay cao, rồi yên nghỉ

Nhiệm vụ xong, các anh thành mộng mị
Ngủ đi em. đừng khóc nữa, ngoan, em!
Mai anh đi rồi, xin môi vẫn mềm
Uống giọt lệ, nghe hồn tan trong nhớ

Ngoài kia hàng tre cao vẫn thở
Chờ anh về, dù chân để lại trận sâu
Chỉ còn lại đây khúc gỗ bóng nâu
Nghe tình vẫn trẻ, nghe tay em dịu ngọt
Cùng nhau lắng nghe lời sơn ca hót
Chiều quê hương êm mát như ngà
Người lính ngồi yên, đạn trong hồn nở hoa
Kết những trái tình yêu như mật

Thở dài?
Vâng, thở dài rất thật !
Phải anh đang lau giọt nước mắt lăn trầm?

Cám ơn ai?
Cám ơn Nguời Vợ khóc thầm
Cám ơn Cha, cám ơn anh Lính trận
Những người hy sinh cho quê hương bất tận
Cám ơn Mẹ già nuôi con cho lớn để tòng quân
Cám ơn sử xanh ghi chép những dũng thần
Cám ơn Đất đã cho ta nằm nghỉ
Cám ơn Nước mát mặt ta nứt nẻ
Cám ơn Mưa rửa giòng máu nhanh trôi
Cám ơn Mặt trời khô áo trên đồi
Cám ơn Gió lau mồ hôi trong mắt

Và cám ơn những tháng ngày chất ngất
Nghe đạn reo, nhìn lửa bốn phương trời
Để cho ta trọn nhiệm vụ một người
Dân Việt Nam yêu quê hương vời vợi...

Cũng cám ơn những ngày tù tội
Lao động khổ sai, uống nước vũng trên rừng

Cho ta trui rèn ý chí kiên cường
Chờ một ngày đòi lại quê hương
Đòi công lý cho những anh hùng nằm xuống

Người bị bắn,
Tay quặt sau,
Miệng nhét giẻ,
Căm hờn sôi mắt

Chết còng queo trong con-nếch sắt
Hoặc mặt sấp trong bùn,
Trên bãi cỏ phân trâu
Những phẫn nộ, uất căm, những thương đau
Ngùn ngụt bốc lên làm hoa cỏ úa nhàu
Thoảng trong không như có tiếng thét gào
Như những nhát chém đâm vào tim

Người lính cũ
Lúc nào cũng cuộn lên tình yêu bão lũ
Yêu quê hương, yêu đất nước nghèo nàn
Bao đổi thay vẫn kiêu hãnh, cang cường

Trong lệ nhỏ,
Máu rơi,
Người nằm xuống....

Chu Tất Tiến
(Trích trong Tuyển Tập Thơ QGHC, sắp xuất bản)

>>> Chân thành cám ơn anh NNLiên, đã thay mặt Ban Tuyển Tập, gửi đến Diễn Đàn những bài thơ "TUYỂN", trước cả khi Tập Thơ QGHC được phát hành. Diễn Đàn xem đây như một điều hết sức vinh hạnh. Nhưng còn vinh hạnh hơn nữa là Tập thể HC của chúng ta đã có những bông hoa tươi thắm, không kém gì những kỳ hoa 'chuyên nghiệp'. <<<


Hư Không


Vết thương đau mãi không lành,
Lẽ đâu mình đã hóa thành... thương đau?
Còn gì để lại cho nhau?
Dầu còn chưa cạn, đèn sao tắt rồi?

Tro tàn, bếp lạnh... thì thôi!
Xin đừng gượng gạo gọi mời... làm chi!
Sương tan áo ngủ nhu-mì,
Nắng tan gót đỏ, phai chì mắt sâu!

Em về đâu? Anh về đâu?
Sao đành lỗi hẹn cùng nhau đi về?
Trăng tàn dấu cỏ đam mê...
Sao mờ má phấn... no-nê môi hồng!

Em mênh-mông, anh mênh mông...
Bao nhiêu lụa trắng bềnh bồng ôm em?
Đêm đêm chẳng dám... thắp đèn...
Để em không ngại người quen lắm lời!

Anh ru em ngủ tuyệt vời,
Em như cây cải về trời trốn anh!
Rau răm, rau đắng vây quanh,
Anh tan theo khói sương... thành... hư không!

MD 09/17/02
LuânTâm


Friday, July 22, 2005

comment 

From: Tâm Lê, CH8, MA
Date: Jul 22, 2005 8:24 AM
To: Post "Rural War"

Con số thống kê tuy vô tri vô giác nhưng tất nhiên phải phản ánh một sự thật đó là khi người ta càng đói và càng ngu dốt thì người ta càng hận thù tư bản (những người giàu). Còn có cách lý giải nào dễ chấp nhận hơn là ta nghèo chỉ vì ta bị bóc lột.
Khi người dân không có công ăn việc làm và không có cách gì để kiếm ăn thì "đi nghĩa vụ quân sự" cũng là một cách để có job vậy. Hơn nữa trong thời kỳ "chống Mỹ cứu nước" ở miền Bắc nếu gia đình nào có con trai trong tuổi nghĩa vụ quân sự mà không tự nguyện đăng ký thì nhà đó sẽ bị treo niêu vì không mua được gạo theo hộ khẩu. Vì thế ở Bắc Việt thanh niên ai cũng "phải" tự nguyện đi nghĩa vụ cả, chẳng cần phải bắt bớ gì.
Bây giờ VN đã theo kinh tế thị trường, không cần mua gạo theo sổ hộ khẩu nữa nên mới có chuyện trốn nghĩa vụ quân sự.
Đó là lý do Mỹ phải đem dân chủ vào Iraq và Trung đông vì có dân chủ người dân ở đó mới có thể hết đói và hết ngu dốt được.

MaoTôn ơi,
Sao lúc này nhiều "công lực " dữ vậy ?
Trích cả thơ Lý Bạch : 3 vầng trăng
Trích cả Nguyễn Du : Half moon ... ghê quá !
DươngQuân

Thưa Quan anh,
Tại lúc này hạ quan được đọc nhiều thơ hay quá xá nên
“đi với bụt phải mặc áo cà sa” là vậy đó! thưa quan.
MaoTôn


From: "Suong Le"
Subject: Thân mẫu anh Trần Hồng
Date: Thu, 21 Jul 2005 18:29:05 -0400

Cac ban than men,

Thân mẫu cua anh Trần Hồng đa qua đoi va đuoc chôn cất o nghia trang National Memorial Park, Falls Church, Virginia, la mot trong nhieu nghia trang lon, đia điem tốt.

Buoi le đuoc to chuc rat chu đáo, dành 2 buoi chieu thu nam va thu sau, tu 5 gio đen 8 gio cho bà con, thân hữu, đồng môn den nhà quàn chiêm bái nguoi qua co va chia buon anh Tran Hong cung tang quyen.

Sang ngay thu bay, luc 10 gio, Linh Muc Tran Khac Hy lam thanh le cho Ba Tran Don, nhũ danh Maria Le Thi Xuan Lan, giai thich ve triet ly cuoc đoi hữu thuờng, vô thuờng, có đó mất đó. Bien gioi giua su song va su chet rat mong manh. Linh Muc cung ca ngoi than mau cua anh Tran Hong co cuoc song tự lập, hao hung, phan đau voi su lôi cuốn cua xa hoi. Luc mat chong, Ba chi co 24 tuoi. Ba cung chong bạo quyền Cong San vi da giet Cha chong, Chong va Em chong cua Ba. Với vằn tang trắng tren mai đau cua Co gai goa chong vua tron 24 tuoi, Ba quyet tam ở vậy, tho Chong va nuoi con, Luc đo anh Tran Hong moi co 4 tuoi cho đen ngay 10 THANG 7 NAM 2005, huong tho 88 tuoi.

Trong phần đap tu, anh ngo loi cam on đen than huu, ba con va đong mon xa, gan, ben Hoa Ky cung nhu o Viet Nam, hien dien hay vang mat trong buoi le an tang. Anh Tran Hong trong niem xuc đong sau xa, đã diễn tả lai long yeu thuong bao la, đam đa, su hy sinh khong bo ben ve hiem nguy, nhoc nhan cua me anh . Ba bao gio cung muon sống gan anh, du noi đo la thanh pho xa hoa hay mien que thon da, du noi đo la an binh, no am hay hiem nguy, gian kho. Ba luc nao cung muốn cản gió, che mưa cho anh.

Trong Thien Chua, con chiên đuoc Chua goi ve la mot vinh du, hong phuc. Nhung theo anh, su ra đi cua Me anh la mot niem đau đớn lon nhat cua cuoc đoi anh.

Moi nguoi bui ngui, khong khi yen lang đe cho đoi giay phut hạ huyệt luc 12 gio truoc su chung kien, thuong tiec, xot xa va giot le. Trong luc ai ai cung cham chu nhin quan tai tu tu, nhe nhang, ha thap dan vao long đat, bat ngo toi nhin thay mot nguoi dan ba đung tuoi nhung van còn son tre, qua lan da trang, đã chit tren đau tu bao gio vành khăn tang.

Doi mat buon, tay nâng mắt kiếng den, tay cầm khăn trắng lau nhe tren hai hang giot le. Day co phai la nguoi than thiet nhat cua anh Tran Hong ma toi chua đuoc biet? Vo chong toi rat than voi gia dinh anh Tran Hong, biet ca ten cac con cua anh : Phong, Vien, Due va Hung. Cac chau đa khon lon va rat thanh cong, ngoai tru chau ut vi benh. Toi khong nghi neu noi đen bang cap la hanh phuc, la thang gia tri đe đo luong, nhung toi cung tu hao va vui lay khi thay cac con cua anh Hong va chi la nguoi qua co, thanh danh trong xa hoi.

Trong ngay tham vieng, co khoang tren 30 anh, chi QGHC MD va nhieu ba con, than huu đen chiem bai va cau an. Ngay ha huyet, ngoai tru ba con, than huu, gia đinh con co mot so anh chi QGHC trong đo co anh chi Ho Van Diep DS 8, đen tu thanh Pho Harrisburg cua tieu bang Pennsylvania.

Buoi le đuoc cham dut sau 12 trua cung ngay.

Lê Xuân Sướng tuờng trình từ Virginia.


CHẬP CHỜN CƠN MÊ

NHẬN XÉT


Ta ngồi viết cho em
Trang thơ đầy nhung nhớ
Đêm nầy như mọi đêm
Ta âm thầm lặng lẽ

Điếu thuốc tàn trên tay
Em mơ màng trong khói
Nửa chừng ly rượu cay
Vẳng nghe lời em nói

Từ bên bờ đại dương
Thì thầm tiếng sóng vỗ
Ta làm mây lang thang
Tìm em qua hơi thở

Em ngủ giấc nồng say
Chiêm bao miền cát trắng
Ta bơ vơ chốn nầy
Khi hoàng hôn tắt nắng

Ta làm anh cuồng sĩ
Sống trọn đời lưu vong
Nợ tình còn dang dở
Nợ nước chưa đền xong

Ta chợt hiểu kiếp người
Rong rêu chìm vực thẳm
Ta chợt hiểu tình em
Héo khô làn môi thắm

Và từng đêm khuya vắng
Ta mơ dáng em về
Đóa hoa hồng hé nở
Chập chờn trong cơn mê

Ta hỏi lòng: “Có phải
Em đến tự ngàn xưa
Chiếc ngai vàng thuở ấy
Trong tim ta bây giờ?”

DƯƠNG QUÂN



Bài thơ “Chập Chờn Cơn Mê” có giá trị cao về cả hai phương diện tư tưởng và nghệ thuật.

Về phương diện Tư tưởng:

Người đọc cảm nhận rằng nó nói lên một tâm sự day dứt vì cả nợ tình lẫn nợ nước còn dang dở, một nhân sinh quan giác ngộ (chợt hiểu, tức là giác ngộ vậy!) về “kiếp người” và về “tình em” và một tấm lòng chung thủy khi tự hỏi:

“chiếc ngai vàng thuở ấy
trong tim ta bây giờ?”

Và một niềm ước mơ:

“ta mơ dáng em về
đóa hoa hồng hé nở
chập chờn trong cơn mê”

Niềm mơ ước ấy là niềm hy vọng của con người “tỉnh thức” vì mê mà biết mình “chập chờn mê”, tức là mê từng hồi, tức là không mê đâu! Ngộ là hai mặt đối lập biện chứng của con người thi sĩ pha lẫn triết gia.

Đi xa hơn, “Em” ở đây có thể được người đọc thơ hiểu là biểu tượng cuộc đời của chính thi nhân sống trong tĩnh lặng (âm thầm lặng lẽ) để nhận ra chân tâm của mình.

Về phương diện Nghệ thuật:

Hình ảnh thơ tuyệt đẹp như “Em mơ màng trong khói” của điếu thuốc tàn trên tay.

Và sự tưởng tượng phong phú như

“nửa chừng ly rượu cay
vẳng nghe lời em nói”

Hay hai hình ảnh lãng đãng như:

Em thì: “mơ màng trong khói”
Còn anh thì:
“làm mây lang thang,/ tìm em qua hơi thở…”

Cái hay về nghệ thuật trong bài thơ đã nối kết được Trường phái SIÊU THỰC với Trường phái HIỆN THỰC thành một chỉnh thể thống nhất.

Tiến sĩ HOÀNG XUÂN HÀO
(California, July 13th, 2005)

>>> Đọc 'Nhận xét' của TS. Hào, đoạn nói về Siêu thực và Hiện thực, bất giác MaoTôn nhớ lại hai câu thơ sau của Lý Bạch, đời Đường:

"Cử bôi yêu minh nguyệt
Đối ảnh thành tam nhân"
('Một mình cất chén rượu mời trăng sáng/ Mình đối diện với bóng mình cùng ánh trăng thành 3 người')

Nếu ngồi phân tích, có thể nói thơ Lý Bạch cũng vừa siêu thực vừa hiện thực !?
Còn ở Việt nam, hai câu 'Kiều'

"Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường"

cũng đã cho thấy Nguyễn Du đã xoá đi cái biên giới giữa 'Siêu' và 'Thực'!

Hình như thi ca phương Đông bao giờ cũng muốn hài hoà giữa Hư và Thực, giữa Cảm và Nhận, giữa Vô và Thức, giữa Cao siêu bí hiểm đến Giản dị tột cùng... chứ không bao giờ tách Siêu ra khỏi Thực như phương Tây (cái mà họ gọi là mỹ từ Trường phái). <<<>


Thursday, July 21, 2005

The Rural War

Người Mỹ thích đưa ra những con số thống kê. Sau đây là đồ biểu chỉ rõ tỷ lệ tử vong của lính Mỹ trong cuộc chiến Iraq hiện nay, so sánh với mật độ dân cư nơi họ sinh sống:


Nhìn vào cột đầu và cột cuối, người ta thấy ngay: tỷ lệ này gần gấp đôi nếu cứ tính 100 ngàn lính Mỹ sống ở những vùng thưa thớt dưới 25 ngàn dân (1.78), với con số tương đương ở những đô thị trên 1 triệu dân (0.90).

MaoTôn chợt nghĩ đến câu đầu của bài thơ ‘Hết Màu Xuân Xưa’ của LKThành. Chắc chắn rằng, khi “Chiến chinh tan, ngựa lạc bầy người Mỹ đã biết sẽ phải đặt bia tưởng niệm chiến sĩ trận vong ở đâu!?

MaoTôn (theo tin của The New York Times, July 20th, 2005)



Chúc Mừng


Nhận được hồng thiếp báo tin :

Anh chị Trần Văn Minh & Sương Lam
( tác giả Sương Lam đã tham gia Tuyển Tập Thơ QGHC)
sẽ làm lễ thành hôn cho Trưởng Nam là:

TRẦN NGỌC MINH VƯƠNG với cô PHAN HUỲNH LƯU NGỌC
Vào ngày thứ bẩy 20/8/2005 tại tiểu bang Oregon, Hoa Kỳ.

Chúng tôi xin chúc mừng anh chị Trần Văn Minh & Sương Lam có dâu hiền và chúc hai cháu "Trăm Năm Hạnh Phúc, Sắt Cầm Hòa Hiệp"

Nhóm Thực Hiện Tuyển Tập Thơ QGHC


NHỮNG NGÀY THÁNG BẢY …
(BBC On this Day: July 21st, 1954)

1954: Peace deal ends Indo-China war

The major world powers have reached agreement on the terms for a ceasefire in Indo-China, ending nearly eight years of war. The news of a ceasefire has come as a great relief in Europe and the United States.
The newly appointed French President, Pierre Mendes-France, had set a deadline for an agreement that was finally signed in the early hours of this morning. This afternoon he told the French Parliament he had achieved his aim of "an honourable settlement" to end a war that has cost at least 300,000 lives. However, there is concern that the terms of the Geneva Accord concede too much to the Viet Minh - not least in the United States which gave $385m to equip the Vietnamese Army.
President Dwight D Eisenhower said in a statement from Washington the agreement contained elements which he did not like - such as the division of Vietnam between north and south - and a great deal depended on how they worked in practice.
Senate leaders from both parties went one step further and expressed their alarm at what is widely regarded as a victory for Communism. "We may regret that such an agreement has been forced upon the French," said Republican leader in the US Senate Senator Knowland.
The main provisions of the Geneva Accord are:

  • Vietnam will be divided between north and south along the 17th parallel
  • a Communist government under Viet Minh leader Ho Chi Minh will control the north and a nationalist one in the south under Emperor Bao Dai and prime minister Ngo Dinh Diem
  • the capitals will be Hanoi in the north and Saigon in the south;
  • elections will be held in 1956 with the aim of creating a unified government;
  • prisoners of war will be release on both sides;
  • French forces will withdraw from the north and the Viet Minh from the south;
  • the Communists will recognise Laos and Cambodia as independent countries and the withdrawal of their forces from both.

In Saigon, Supreme French Commander General Paul-Henri-Romuald Ely promised the Vietnamese Army that "in peace, as in war, we will remain at your sides". In a message to the Vietnamese people he said France would pay for transportation of all those who wanted to leave Communist-controlled Vietnam.
Since the Geneva conference opened on 26 April the French have suffered major defeats at the hands of the Viet Minh, the last and most humiliating being the fall of Dien Bien Phu on 7 May after a 55-day siege. It signalled the end of French rule in Indo-China.

DIỄNĐÀN Trích đăng



Làm Tiên ...


Hôm ấy tan trường mưa bụi bay,
Sợ mưa làm ướt áo mới may,
Không dù, không nón che ... buồn tóc,
Còn sợ đường trơn trợt gót giày!

Vai nhỏ gầy thêm giận đất trời,
Mắt sầu sông biển vẫn xa xôi,
Hai bàn tay bỗng quên hò hẹn:
Làm bức thư tình sợ ... muốn rơi!

Muốn có phép bay ... có dù hoa,
Áo đi mưa đẹp tím hoa cà,
Đất trời ghen tỵ, hay trêu ghẹo:
Không bảo “người ta”... đón ... “người ta”?

Có phải tại mình cũng ... chanh chua?
Bao lần ... chờ đợi xin đón đưa,
Bao lần tình nguyện làm ... cận vệ,
Cũng vẫn cho ... chờ nắng, đợi ... mưa!

Thôi! Chẳng kiêu kỳ ... thôi làm cao?
“Người ta” đâu có đến nỗi nào?
“Người ta” cũng ... đẹp trai, học giỏi?
Cũng biết làm thơ ... có trăng, sao ... !

Mai còn cùng lớp, còn cùng đường:
Sẵn lòng cho nhặt chút ... dư hương ...
Cho con đỉa đói ... no một chút ...
Bỏ bớt chanh chua, thêm chút đường!

Áo trắng ướt rồi? Thấy ... thịt da ...
Trời ơi! Xấu hổ: bao người qua ...?
Làm sao? Còn biết làm sao nữa
Chẳng lẽ làm tiên cũng ... khóc oà?

Lệ sắp dâng tràn tủi má môi,
Hình như ...? Có lẽ “người ta” rồi ...?
Mà không: đã nói hôm nay bận?
Sao đến kịp nơi? đón kịp thời?

Chẳng lẽ được mơ giữa ban ngày?
“Người ta” đã đến: áo mưa bay,
Dù thương hôn tóc, khăn lau má...
Ấm cả bàn chân ... ấm cả tay...!

MD 07/10/05
LuânTâm


Wednesday, July 20, 2005

xin gui mot bai bien khao nho 

Dear Anh Hung,
Thỉnh thoảng viếng website phe ta, càng ngày càng thấy nhiều món ăn lạ miệng! Có thể nói Our website is one of the most... INFORMAL, but very informative and enjoyable! Nhân tiện, xin gửi đến qúy Anh chị một bài đã đăng trong HCMĐ # 9, với một vài sửa chữa nhỏ, nhằm cung cấp thêm một vài thông tin cho những anh chị không có HCMĐ #9. Gọi là một âm vang buồn của ngày 30 tháng 4 vậy. Many thanks.
LÊ VĂN BỈNH, VA

MƯỜI BỐN ĐIỀU RĂN CỦA PHẬT

Kẻ thù

lớn nhất của đời người là

chính mình

Ngu dốt

lớn nhất của đời người là

dối trá

Thất bại

lớn nhất của đời người là

tự đại

Bi ai

lớn nhất của đời người là

ghen tỵ

Sai lầm

lớn nhất của đời người là

đánh mất mình

Tội lỗi

lớn nhất của đời người là

bất hiếu

Đáng thương

lớn nhất của đời người là

tự ty

Đáng khâm phục

lớn nhất của đời người là

vươn lên

Phá sản

lớn nhất của đời người là

tuyệt vọng

Tài sản

lớn nhất của đời người là

sức khoẻ và trí tuệ

Món nợ

lớn nhất của đời người là

tình cảm

Lễ vật

lớn nhất của đời người là

khoan dung

Khiếm khuyết

lớn nhất của đời người là

kém hiểu biết

An ủi

lớn nhất của đời người là

bố thí


ĐIỂM BÁO .

Điểm nóng-Chính trị Việt Nam.

1.-Bài viết của nhà văn Hoàng Tiến "Đã đến lúc không
thể làm ngơ được nữa"
2.-Bài viết của nhà báo Bùi Văn Phú "Có không văn hoá
hoà giải?" Xin đọc tại :
http://www.Talawas.de/
3.-Truyện ngắn "Chị Cả Bống" của Phạm Lưu Vũ.
http://danchimviet.com/php/

Kính,
Người đưa tin-MA

Tuesday, July 19, 2005

WESTMORELAND NO MORE!
Đại tướng hồi hưu Westmoreland vừa qua đời ngày hôm qua, thọ 91 tuổi. Người ta không bới đống tro tàn của chiến tranh Việtnam để phê bình, nhưng trích dẫn những câu nói của chính ông để vẽ nên một chân dung khá rõ:

• “ I have no apologies, no regrets. I gave my very best efforts,''
• “ We held the line. We stopped the falling of the dominoes,''
• “ It's not that we lost the war militarily. The fact is, we as a nation did not make good our commitment to the South Vietnamese.

MaoTôn xin đồng ý với ông ở một điểm: “Cuộc chiến thực sự đã được lèo lái bởi Tòa Bạch Ốc và công luận chứ không phải do các tướng lãnh ở chiến trường”.
WebHV

KỶ YẾU (Bổ túc)

Anh TrươngPhúThứ vừa yêu cầu bổ túc một vài đoạn trong bài KỶ YẾU sáng nay. Web tôi đã uploaded lại những đoạn trên và in màu đỏ để dễ phân biệt.
Kính mời quý bạn nào đã đọc - xin vui lòng xem lại. Còn những bạn nào chưa - xin vui lòng click vào link trên để thưởng thức.


TRANG WEB QGHC - WA

Thưa anh Hợp, Webmaster:
Tôi tình cờ vô trang Web có link ghi trên. Web này có cái address mà từ lâu chúng tôi ao ước http://www.qghc.net , nghe rất 'chính quy' và hiển nhiên đã được 'registered' cẩn thận, y như Web của Tổng Hội qghc.org trước đây.
Trong 7 tiết mục Introduction, Newsletters, Events, Music&Poetry, Alumni Home Pages, Forum và Comments, hiện chỉ có Events (có hình và tranh của Hoạ sĩ NTVĩnh) đang hoạt động, còn các mục khác đang 'Under Construction'.
Mong rằng anh sẽ tiếp tục cống hiến một đất 'dụng văn' cho anh chị em QGHC, để khiến sinh hoạt Internet ngày càng phong phú hơn.
WebHùngVũ

Nhân tiện cũng xin giới thiệu một bài viết của cựu Thủ tướng Nguyễn Bá Cẩn, vừa được đăng trên Web-Victoria ngày hôm nay, tựa đề "Sinh lộ duy nhất cho Việt nam". Rất mong sẽ nhận được những phản ánh về bài viết này, từ các cây viết 'chính trị' của 'bản đài'.


CHÀO MỪNG ĐẠI HUYNH KHÓA 12

Xin chào mừng anh Lê văn Tiếc, ĐS 12 đã đến với
Diễn Đàn, với 2 câu Thơ tình nghĩa. Được biết Anh và Chị
sáng tác rất nhiều Thơ Truyện hay, xin Anh Chị vui lòng
post lên Diễn Đàn CSV-QGHC này, để mọi người cùng

được thưởng lãm và chia xẻ, trong tình Hành Chánh sâu
đậm còn lại của chúng ta.
Rất mong ! Mong lắm thay !

Kính,

Nguyễn Trí 17-Boston

"Ngày rời Học Viện đã lâu
Trường xưa, bạn cũ in sâu trong lòng"

Lê Văn Tiếc, ĐS 12






KỶ YẾU

Trương Phú Thứ

Click to view the entire article

"Người mình" đến với nhau qua những hội đoàn. Nhỏ là hội, lớn là liên hội rồi tổng hội. Mỗi hội đoàn có mục đích và tôn chỉ khác nhau. Những người có một mẫu số chung ở một lãnh vực nào đó tự kết hợp đứng dưới một bảng hiệu để cùng sinh hoạt. Người gốc tỉnh Quảng Trị thì có Hội Đồng Hương Quảng Trị. Cựu học sinh trường Bưởi và Chu Văn An có Hội Aí Hữu Cựu Học Sinh Chu Văn An. Các cô nữ sinh áo tím ngày nào thì có Hội Nữ Sinh Gia Long. Hiện nay không có một thống kê chính thức các hội đoàn "người mình" ở hải ngoại, nhưng ai cũng biết là con số khá đậm đà. Tiểu bang Washington chẳng biết có bao nhiêu hội đoàn, nhưng một vị vừa đăng báo xưng danh đại diện cho hai mươi sáu hội đoàn. Những hội đoàn mà vị này không đại diện chắc cũng còn bộn. Đại để là những người cùng có chung một đường lối hoạt động, đeo đuổi một lý tưởng đều có những sinh hoạt định kỳ hay bất thường. Gặp nhau tay bắt mặt mừng, chuyện trò rôm rả, chuyện ngày xưa và chuyện ngày nay. Họp hành xong là thế nào cũng có màn ăn nhậu, rồi thì "múa đôi", không "múa đôi" là quê một cục.


Monday, July 18, 2005

Invitation 

Anh Chị Hùng,

Tôi biết được địa chỉ e-mail của Anh Chị là nhờ đọc website của ĐS 14 và thư cám ơn của Anh Chị Nguyễn Thái Hùng (ĐS 14) sau lễ cưới con trai. Thư này đã được đăng trên website ĐS 14. Cũng nhờ thế tôi đọc được thơ của Khánh Hà (CH 3) và diễn đàn ĐS 14. Mấy năm trước đây, tôi có đến thăm vợ chồng Khánh Hà ở Na Uy nhưng đã thất lạc địa chỉ của hai người. Trước đó, Khánh Hà và tôi cùng làm ở Bộ Tài Chánh. Nếu thuận tiện, xin Anh Chị chuyển hộ địa chỉ của tôi đến Khánh Hà.

Gia đình tôi có tin vui nên muốn được mời tất cả các Anh Chị cựu sinh viên QGHC đến cùng chia xẻ. Nếu thận tiện, xin Anh Chị chuyển giùm thơ mời này.

Xin Cám ơn Anh Chị.
OanhNguyễnTạ, CA

Trân trọng kính mời Anh Chị cựu sinh viên QGHC và gia đình,

vui lòng đến tham dự Thánh Lễ Đồng Tế kỷ niệm 10 năm thành hôn của vợ chồng
Theresa Lưu Nguyễn Tạ Quỳnh Chi
Joseph Lưu Điện Khải

và Bí Tích Rửa Tội cháu trai thứ hai Theodore Lưu Nguyễn Tạ Khải Phát

lúc 10 giờ sáng Thứ Bẩy ngày 03 tháng 9 năm 2005
tại Vương Cung Thánh Đường Mission San Juan Capistrano
31522 Camino Capistrano
San Juan Capistrano, CA 92675

Ngay sau Thánh Lễ, xin vui lòng ở lại dùng cơm trưa tại The Historical Soldier's Barrack Gallery của Mission San Juan Capistrano.

Xin gọi (617) 543-7200 hay gửi điện thư về tnluu@charter.net, trước 15 tháng 8 năm 2005 để xác nhận.

Oanh Nguyễn Tạ (QGHC-ĐS9&CH8-GL 1961)



Chốn vĩnh cửu

Tặng vợ yêu qúy XL


Em ngồi chăm chỉ lo trì tụng
Mỗi tối trang nghiêm dưới ánh đèn
Em hãy yên lòng khi mệt mỏi
Thì anh sẽ đấm bóp cho em.

Còn anh năm tháng cũng trì kinh
Cầu nguyện sao cho hai đứa mình
Đến lúc về bên kia thế giới
Lúc nào em cũng ở bên anh.

Khi hết nợ nần của thế gian
Cùng nhau từ giã chốn hồng trần
Không sanh, không tư, không phiền não
Mình sẽ thong dong đến niết bàn.

Đoạn đường qua mấy vạn từng mây
Hai đứa sẽ lên tận chốn này
Nếu ngại đường xa đi chậm tới
Thì anh sẽ ráng giắt em bay.

Đây rồi: em thấy đầy dẫy hoa
Mặt đất dường như lót thảm ngà
Thoang thoảng nhạc trời êm réo rắt
Sắc vàng sáng tỏa khắp bao la.

Lầu gác nơi đây ánh thủy tinh
Kim sa bố địa, ngọc xây thành
Thất trùng lan thuẫn, ôi hùng vĩ
Thiên mạn đà la thật hữu tình.

Thanh tịnh tuyệt vời em thấy không?
Người người chăm chỉ tu vô cùng
Quanh năm suốt tháng lo thiền định
Quên hết chuyện đời chữ sắc không.

Chốn niết bàn đây vui vĩnh cửu
Hoa sen vô số nở muôn đời
Mỗi hoa một vị ngồi trên đó
Anh với em ngồi một đóa thôi!

Anh ngồi nhập định ở bên em
Mấy chục ngàn năm cũng lặng yên
Nhưng nếu em rời tòa bước xuống
Là anh xuất định… nhảy theo liền.

TL 1989

Thương Lan


(Trích trong Tuyển Tập Thơ QGHC sắp xuất bản)

* Ghi chú: Nhà Thơ Thương Lan (Võ Văn Hoàn, ĐS8) đã về “Chốn Vĩnh Cửu” ngày 9 tháng 4 năm 2005, sau khi đã gửi bài tham gia Tuyển Tập Thơ. NNLiên, CA


VÌ TÔI LÀ LINH MỤC
(LâmHữuXưa trích diễm)
Chắc chắn có rất nhiều người Việt tỵ nạn chúng ta đã nghe nói đến Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, người tù cải tạo đã gìn giữ được nguyên vẹn lương tâm một Con Chúa, xuyên qua những năm tháng đọa đày từ Nam ra Bắc.
Gần đây Linh Mục đã cho xuất bản cuốn Bút ký “Tôi phải sống” với những chi tiết chua sót, ngậm ngùi trong ngục tù cộng sản; sách đã được ra mắt vào cuối năm 2003 tại Hoa Kỳ và đến nay nhiều báo Việt Ngữ ở khắp nơi đã đăng lại từng đoạn và đã được người đọc xúc động chia xẻ từng lời đắng cay.


Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ còn là một nhân chứng sống trong vụ án Bùi Đình Thi, một tù cải tạo trở đòn hành hạ những bạn tù trước kia cùng chung một chiến tuyến. Bùi Đình Thi bị Hoa Kỳ bác bỏ tư cách tỵ nạn, bị trả về Việt Nam là hệ lụy của chính y; mặc dù Linh Mục đã ân cần đem bao la phôi pha hóa thương đau, nhọc nhằn.
Nhưng ở một vùng mịt mờ sương trắng khác; xin mời quý bạn đọc Web nhà cùng lướt qua những mẫu đối thoại ngọc ngà, bốc khói bởi “Vì tôi là Linh Mục!”...
LHXưa, Australia

-----Original Message-----
From: Suong Le
Sent: Sunday, July 17, 2005 7:48 PM
To:
jackiebongwright@yahoo.com
Subject: FW: Dai Truyen Hinh VATV se quay lai cuoc doi cua Giao Su Nguyen Van Bong


Thua Co,
1-Truoc het xin chan thanh cam on Co da qua loi khen ngoi anh em Mien Dong nhiet tinh yem tro, phoi hop gia dinh Co trong viec to chuc ngay an vi hai cot GS Nguyen Van Bong. Anh em thay day la viec phai lam noi len tinh thay tro ton su trong dao.
2- Thong thuong anh Vo Thanh Nhan, Giam Doc dai VATV, chi lam phong su ban tin ma thoi nhung day la truong hop dac biet, anh con lam them DVD de luu niem ve tieu su cuoc doi cua GS Nguyen Van Bong, mot nhan tai cua dat nuoc.
3- Toi co dat van de ton phi, anh tra loi tinh giao hao voi Co Jackie Bong va Hoi QGHC Mien Dong da co tu lau nen khong de cap den khia canh do.
4- Ngay mai 18 thang 7 toi se giao cho anh Nhan tape quay phim ve ngay le an vi de anh thuc hien phong su hang tuan va DVD
Vai hang van tat xin gui den Co va quy anh chi .
Than ai,
Le Xuan Suong


Sunday, July 17, 2005

far away 

KÝ VIỄN

Lý Bạch

GỬI PHƯƠNG XA

Đan Phụng phỏng dịch

Mỹ nhân tại thời hoa mãn đường
Mỹ nhân khứ hậu, dư không sàng
Sàng trung tú bị quyển bất tẩm
Chí kim tam tải văn dư hương

Hương diệc cánh bất diệt
Nhân diệc cánh bất lai
Tương tư hoàng diệp lạc
Bạch lộ thấp thanh đài

Người đẹp còn đây muôn sắc hoa
Nàng đi hoang vắng trải đầy nhà
Giường không, chăn cuộn, không ai ngủ
Thoang thoảng hương thừa thấy xót xa

Hương thơm còn phảng phất
Người đi mãi không về
Nhớ nhau lá vàng rụng
Rêu xanh đẫm sương khuya

Queensland mùa thu 1995


endless 

Họa bài “KHÔNG CÙNG”
của TTKH

Ai nỡ bỏ ta về, chân bước lẻ
Tình bơ vơ loang tím cả chân trời
Mây đợi gió thở than rơi thành lệ
Ta một mình, hồn lặn ngụp chơi vơi

Ngồi nhẩm lại đà sáu mươi có lẻ
Kiếp nhân sinh sắp gần đất xa trời
Môi bựt khóc, nhưng đã khô dòng lệ
Khẽ liếc nhìn, từng tờ lịch đầy vơi

Ta đem đốt tập thơ xưa đã viết
Chôn một đời tâm sự lắm gian truân
Ta cố thở mảnh hồn oan tê liệt
Cõi nhân gian sao lắm nợ phong trần

Xuân sắp về, lại gò lưng ngồi viết
Nhớ khoản đời sao lắm nỗi gian truân
Một thời trai với ít nhiều oanh liệt
Sá gì đâu bao năm tháng phong trần

Trong khoản trống, bóng ai xa vời vợi
Nụ cười phai, tình nhạt rớt trên môi
Sau ánh nắng ta là chim chờ đợi
Bay lang thang cho hết một kiếp người

Quê hương đó, vẫn muôn trùng vời vợi
Rượu cạn rồi, sao chưa thấy mềm môi
Thân ly hương ai nào đâu mong đợi
Ôi buồn thay cho một kiếp con người

Hoa gãy cánh, tuổi già cây rụng lá
Buồn lẻ loi. Tình bạc trắng tóc sầu
Tơ tưởng khóc. Hồn chôn xanh mộ đá
Ta một đời, mang nặng trĩu thương đau

Lòng mơ được như cây còn thay lá
Tóc toàn đen thay sợi trắng u sầu
Lòng vẫn mãi một niềm tin sắt đá
Quê hương mình rồi sẽ hết khổ đau

Như lạc giữa cõi trầm luân hư thực
Ta tội tình. Ai đày đọa thân ta !
Giấc cô miên, mộng chìm đêm điạ ngục
Ngày trần gian, cô độc một thân già

Ôi, gẫm chuyện đời hư hư thực thực
Biết còn ai hiểu thấu cõi lòng ta !
Kiếp lưu vong tưởng như là điạ ngục
Giam hãm ta trong khám tối tuổi già.

T.T.K.H

HOÀI VIỆT


Saturday, July 16, 2005

poker 'cheap-cheap' 


From: thanh quach
Sent:
Saturday, July 16, 2005 11:58 AM
Subject: Bạn phé còm

Hi anh Hùng: Hy vng anh là Hùng (ĐS14), Truong ty Kinh Te Nhatrang vào 4-1975. Tôi là Quách đại Thành (15), là bn xì phé còm vi anh nhiu ln ti nhà anh, gn cu Trương minh Ging, cùng vi Nguyen ngoc Du (Du mp 15). Tháng 4-75, tôi và ngui bn khóa 16 chy xung Nhatrang, nh anh mà ti tôi có tàu chy vào Saigon truc khi Nhatrang tht th. Hình như mình có nói chuyn vi nhau mt vài ln ti M, sau đó mt liên lc. Vn nh anh nhiu. Hy vng mt ngày nào đó, mình li ngi vi nhau trong mt trn xì phé còm.

Thân,
QĐThành

>>> Chết chửa, MaoTôn đang tính ra ứng cử năm 2008, nay anh lại ‘bật mí’ cái môn ‘thể thao’ duy nhất của tôi, vậy tôi đành rút dù để hẹn ngày ‘tái đấu poker’ với anh vậy! Trong khi chờ đợi, mời anh cùng bước ra ‘sân chơi’ văn nghệ-văn gừng với DươngQuân, người đã có công ‘tiết lộ tung tích’ của anh cho thân hữu NTLương hồi cuối tháng 4, 2005 vừa qua. Thân chào ‘đối thủ’ đại hiệp. HV. <<<


December back there! 

"Gởi Hùng một bài thơ khác của chị Khánh Hà, CH3, NaUy. Nếu có thể xin H. giới thiệu lên DĐàn. Xin MaoTôn cho vài lời bình về bài thơ này."
LÊKIMTHÀNH, CA

THÁNG CHẠP QUÊ NHÀ


Ước chi em được làm chim nhỏ
Bay về đậu dưới mái hiên xưa
Gọi anh. Buổi sáng trời xanh lắm
Nắng trải lụa vàng. Anh thức chưa?

Thức dậy cùng em, thuở ấu thơ
Tiếng con tu hú gọi vang bờ
Dòng sông tuổi nhỏ trôi đi mất
Còn bãi sông buồn đứng ngẩn ngơ.

Tháng chạp về đây, mùa gió bấc
So đũa trong vườn trổ trắng bông
Hoa xoài, hoa bưởi thơm ngan ngát
Trời đất se mình dưới gió đông.

Ta ra thăm lại bụi tre già
Tiếng cu gù, đầm ấm thiết tha
Vẫn đôi chim của ngày xưa đó

Hay là tiếng vọng tự thời xa?

Ta đi tìm lại một thời vui
Cỏ với cây cùng đứng ngậm ngùi
Vườn mai năm cũ ai lảy lá
Đợi xuân về mở cánh vàng tươi.

Quê nhà tháng chạp xa lăng lắc
Mai một đây xuân có về không?
Bởi em chẳng được làm chim nhỏ
Ở đây dài lắm những mùa đông …

KHÁNH HÀ, Norway


>>>Huynh đài ra lệnh thì em xin múa mỏ:
Highlight 1: Ôi những 'cái chấm' ở giữa câu mới tuyệt làm sao; và nó lại 'ăn' vào với nhau như thế này này: "Gọi anh. ... .Anh thức chưa?".
Highlight 2
: Trong những câu 7 chữ, thường theo nhịp 4, 3. Nay lại chuyển thành 3, 4. Nếu ngâm lên (như TrươngThúyHậu thường làm) tôi cứ tưởng chừng như mình đi vào 'chuyển tone' của những bản nhạc. Đúng như anh HànThiênLương đã nói: trong Thơ có Nhạc vậy!
Highlight 3: Nghe như một tiếng thở dài... vọng lại từ Bắc Âu. Chị KhánhHà ơi, MaoTôn này muốn highlight tất cả!


Norway (Capital: Oslo)


Click to Enlarge



CHỜ NGƯỜI
"Waiting"
Oil on Canvas 16"x20"
ACla-NTVĩnh, ĐS14


dormitory 

Quán Trọ


Nồi kê chưa chín: mộng tàn,
Còn đâu hồn bướm mơ màng bóng mây?
Buồn thương sao rụng vai gầy...
Giọt sương nũng nịu tháng ngày ngây thơ!

Tóc bay gió lạnh hững hờ,
Đường tình thiên cổ: mấy bờ sắc không...?
Biển nào gọi sóng long đong?
Còn đâu cánh hạc cánh hồng nghìn xưa?

Loanh quanh nhớ nắng mùa thu xa!
Chiêm bao áo lụa da ngà...
Giọt sầu bỗng nặng, mặt hoa bỗng tàn!
Lang thang mấy nẻo... lang thang?
Chiều mưa tuyết muộn lỡ làng bóng quê!

Biết đâu bến giác, bến mê?
Biết đâu bèo bọt đi về tang thương?
Tiếc chi quán trọ vô thường?
Trưóc sau lạnh lẽo... thiên đường hoang vu!

MD 09/18/98
LuânTâm

>>> Anh LuânTâm ơi, Anh đừng nói là anh thiếu một chữ hay một câu gì trong đoạn mà tôi highlighted nhé! Còn nếu như nó vốn như vậy, thì thật quả là ‘xuất thần’, hay ở chỗ phá lệ, y như tôi đã thấy ở Vũ hoàng Chương (?):

“Gác quạnh trầm hương kìa say lịm một bông
Giấc xuân chưa đẫy ngại ngùng
Đẹp ơi cô gái Đường cung má đào!”

MaoTôn


NHỚ TẾT NĂM XƯA
(Cổ nhạc)
Nhạc& thơ : Hoài Việt

(Ngâm thơ)
Từ phương xa nơi vùng đất khách
Tôi vẫn nhớ về nước Việt Nam
Nhớ mảnh đất hình cong chữ “Ếch” (S)
Vẫn mãi luôn đậm nét trong tâm…

  1. Tôi vẫn nhớ về nước Việt Nam yêu dấu, nhớ từng tấc đất ngọn rau, nhớ ngôi trường xưa củ, và nhớ khi từng đàn én lượn bay như mời gọi chú Xuân về. . . gió heo may vuốt ve đôi má nàng thôn nữ, làm tung bay mái tóc thề. . .Từ khoản tháng mười cả quê tôi rộn ràng chuẩn bị, sơn phết cửa nhà chăm sóc từng đàn gà hủ rượu, từng chiếc bánh phồng đậu nếp. ., bà con xóm tôi già trẻ gái trai nói nói cười cười lo đón mừng năm mới. . .
  2. Riêng nhà tôi thì ôi thôi cũng nhộn nhịp vô cùng. . , ngoài việc ruộng nương ba tôi xăng xái lo xới đất vun trồng. . ngoài mấy luống cải rau là các loại hoa bông như cúc vàng cùng vạn thọ. Mẹ tôi lo nuôi thúc bầy gà tơ cùng đàn vịt xiêm cho mau lớn, chuẩn bị dưa kiệu củ hành đầy ắp mấy keo, mứt bí mứt gừng và đặc biệt mứt mãng cầu mà tôi luôn ưa thích, và dĩ nhiên không quên hũ rượu dành riêng cho ba tôi thơm lừng màu tím nếp than.. . .
  3. (Ngâm thơ)

Rồi tháng mười hai đến quá mau
Áo quần chục bộ chớ ít sao.
Ông tôi bộ mới dành ăn giỗ,
Thằng Út ưu tiên hai bộ màu.

Nhà tôi quét vôi màu xanh lợt
Hoa kiểng xanh rờn đón gió xuân
Tranh ảnh ông bà lau chùi mới
Cây mai nhặt lá tự hôm rầm

  1. (Lý con sáo)

Tết, tết vui… nhưng quá mệt hỡi bà con ơi !
Suốt đêm canh nồi bánh tét thật to,
Sáng sửa sang mồ mả ông bà,
Xong lo quét dọn quanh nhà

Chùi lư đồng sao cho sáng trưng
Đứng kề bên hai trái dưa thật to.
Vui cả nhà cùng lo ăn tết ta,
Lại thêm một tuổi đời qua...

  1. (Vọng cổ )
    Tôi nhớ chiều ba mươi cả nhà tề tựu bên mâm cơm bốc khói, với nhang đèn trang trọng, nội tôi kính cẩn niệm hương mời thỉnh ông bà. . . ba ngày tết hãy về chung vui cùng con cháu trong nhà. . Nhớ đêm giao thừa, bà tôi ra bàn vọng thiên vái lạy chờ khi pháo nổ đì đùng tống cựu nghinh tân, sáng mồng một mẹ chuẩn bị hoa quả đi chùa thật sớm. Riêng lũ chúng tôi áo quần sột soạt mới tinh tranh nhau mởi ông bà an tọa để còn lo mừng tuổi, mặt hớn hở vui tươi vì được lì xì toàn tiền mới không hà. . .
  2. Mấy chục năm qua, nơi phương xa vẫn buì nguì nhớ Tết quê xưa. . .

(Ngâm thơ)
Vì Tết quê người chẳng thấy vui
Riêng tôi trĩu nặng mối u hoài
Xa quê, ôi cả trời thương nhớ
Biết nói gì đây chỉ ngậm ngùi.

Xứ người Tết đến sao buồn quá
Hồn như gậm nhắm bao xót xa
Mình Tết, đất trời đâu có tết
Tết gì (?), dao lạnh cắt làn da

Nơi đất tạm dung, sao càng nhớ về ông bà giờ đã đi xa. Mây ơi, mi hãy dậy đi thôi, đừng mãi đắm chìm trong giấc ngủ vuì, mà hãy nương theo gió về bên ấy, cho ta gởi đến bà con lời thăm hỏi và riêng mẹ già ta bao nỗi hoài mong./.

Hoài Việt, CA


Friday, July 15, 2005

Chiến tranh VN
Có lúc như chuyện “Đơn giản”!


North VN fishing village

Đây là một bài mới cho vui - Chữ " ĐƠN GIẢN" xin các bạn hiểu là " ĐANG GIỠN" nói láy đấy - ... - Bên này đang MÙA ĐÔNG - trời khá lạnh - ...
Bye,
LHXưa, Australia

FW: Response 

-----Original Message-----
From: Jackie Bong-Wright
Sent: Friday, July 15, 2005 7:34 AM
To: Suong Le & ...
Cc: ...
Subject: RE: Lễ An vị

Thưa anh Sướng và qúy anh chị,

Đa ta anh Sướng đa noi len nhung loi thầm kín ma trong long toi cung muon nói len, ma toi khong đủ lời lẽ đe boc lo cam nghi cua mình hay như anh.

Từ lúc ban đau, sau khi toi nhờ Chị thứ Tám cua toi, Thu Cúc, mang hai cot GS Bong tu Vietnam ve My đe gia đinh chung toi an tang va gan gui hon de cung kien, thi toi co thưa voi Thuong Toa la toi chi muon lam mot Le An Vi trong gia đinh ma thoi. Mot nam sau đó thi sẽ moi quy anh chi trong gia đinh Hanh Chanh va ban huu tham gia đám giỗ.

Nhung Thuong Toa nói làm nhu the thi tủi thân cho GS Bong, mot nhân tài ma khong đuoc lam le trọng thể đe chia se voi ban huu va mon đe đe lam mot đam tang quan trọng hon la chi lam đám giỗ năm sau ma thoi. Tự tay Thầy viet ra dum toi mot Thong Bao va kêu toi nen đăng báo chí va moi than huu đen dự Lễ An Phần.

Nhan dip gặp anh Suong thi toi co noi chuyen va đưa thơ Thong Bao hoi y kien anh ay. Chinh anh Sướng la nguoi cổ động tu đau đen cuoi phai lam mot Le trong the voi su hợp tác cua gia đinh Hanh Chanh. Chính anh Sướng đa lien lac voi bao chi va Đai Phat Thanh va keu toi nen thong bao cho gioi truyền thông biet đe nhieu nguoi biet ma tham gia.

Tuy anh Sướng không phải la hoc tro cua GS Bong ma anh Sướng la nguoi giup toi đắc lực nhut vi thấy tôi rất là ẻ loi, khong co ba con cô bác nao o trong vung nay co the giup do toi lam viec nay. Ai cung rat bận. Anh Sướng keu goi quy anh chi trong Hoi Mien Dong tiep tay phoi hop voi Tong Hoi QGHC huong ung giup toi mot tay.

Anh Sướng cung keu goi anh N.V. Tiet ben Canada viết mot bai va qua đây de noi ve GS Bong. Anh Sướng cũng cho tám két nước uống va lo lắng keu toi đặt thêm đồ ăn sợ quan khach ăn không đủ. Hang ngay va hang đem, anh Sướng lien lac voi toi va noi chuyen tren phone nhieu lan cung nhu email giup toi tu chi tiết một va nhắc nho toi làm nhung chuyện lớn cũng như nhỏ sợ tôi quên.

Nhieu lan, khi toi keu đien thoai anh Sướng thi anh luon luon niềm nở de thoi gio tro chuyen, trong luc đo, toi cung nghe anh đang giải thich contract bán nhà cho khách hàng. Anh keu nguoi ta tạm đừng hỏi va noi chuyen voi anh đe anh giai quyet viec quan trong voi toi.

Toi thay la đuong nhien, có nhung nguoi nhu anh Sướng, anh Hien, va quy anh chi QGHC, đuoc On Tren chi dẫn hay GS Bong gay cảm hứng nhu sao ma thong cam va giup đo toi mot cach tận tình va thanh that, khong co mot vụ lợi gi cho ca nhan quy anh chi gi ca. Toi cho đó la mot mầu nhiệm cho nhung ai lam lành thi đuoc phuớc cho chinh minh va ca đoi con chau đuoc huong. Lien he khắng khít va tinh Thay tro, trong nghĩa lễ cua quy anh chi lam cho toi het suc cảm phục va mang on khong biet chung nao toi moi tra het nợ này. Toi nguyện lam nhung viec đung theo luơng tâm đe giup đo cho nguoi khác vay.

Kính mến tất cả đại gia đình hành chánh,
Jackie Bông


FW: Le An vi 

-----Original Message-----
From: Suong Le
Sent: Friday, July 15, 2005 5:20 AM
To: Uc chau
Subject: RE: Lễ An vị

Thưa qúy anh chị QGHC NSW,

Được điện thư của qúy anh chị thông báo về lễ tuởng niệm, cầu siêu cho Cố GS Nguyễn Văn Bông, tôi không ngăn cản được nỗi vui mừng cũng không ngăn cản được giòng nước mắt khi đọc bài của hai anh Ngo Van Đuom và Đang Van Hien. Mỗi lần đọc mỗi lần nước mắt đắng cay giọt lệ.

Nhin quang cảnh buổi lễ, tôi thấy được tấm lòng qúy mến, tôn sư của qúy vị Hoi Đoan, Than Hao Nhan Si, Than Huu và qúy anh chị em QGHC đến GS Vien Truong, một nhân tài của đất nước. Bức ảnh nhắc tôi nhớ lại quá rõ ràng quy anh chi em mà tôi đa được gặp trong chuyến du lịch 7 thành phố năm 2000 tại Uc Chau.

Bên này, Hoi QGHC Mien Đong Hoa Ky, cùng Tong Hoi, đa phối hợp voi gia đinh Giao Su to chuc buoi an vi hài cốt GS Nguyen Van Bong tai National Memorial Park trong khu Phat Giao ngay 9 thang 7 nam 2005. Thuợng Toa Thich Van Dam, thuoc Tu Vien Vien Pháp Vuong cùng Đai Đuc Thich Thien Quang (CSVQGHC, ĐS 15) o North Carolina đuoc moi chủ lễ. Có khoảng 200 nguoi tham du gom mot so Hoi Doan thuoc Cong Đong Vung Hoa Thinh Don,Than Huu,Truyen Thong Bao Chi, GS, CSV HVQGHC va gia đinh của Cố GS ở Gò Công.

Trời mùa hè vung Thu Đo nhiet độ trung binh tren duoi 90 độ, giờ làm lễ đúng ngọ (12gio den 2 gio) ma moi nguoi không cảm thay mỏi mệt, khong thay mồ hôi ma chi thấy hai dòng ưá lệ tren đoi mắt cua mọi nguoi moi khi nghe quy vi đuoc mời phat bieu cảm tuong ve GS Nguyen Van Bong. Co tat ca 8 vi đuoc moi, moi vi trinh bay moi khia cạnh từ tiểu su, tuổi tho, học hanh, đức tinh, sự nghiep chanh tri, nhung giây phút cuối cuoc đoi cua GS.

Giao Su Nguyen Van Bong, nguyên Vien Truong Hoc Vien Quoc Gia, Chu Tich Phong Trao Quoc Cap Tien đã an nghỉ trong lòng đat o Falls Church, thuoc Tieu Bang Virginia Hoa Ky nhưng tôi vẫn thay GS còn sống trong lòng chung ta va nhìn thấy đâu đây trong cõi đời này.

Một lần nữa tôi xin cám ơn qúy anh chị em QGHC Úc Châu đã cho tôi giữ được tình thân ái mặc dù chúng ta sống cách nhau nửa vòng trái đất, ngày bên tôi là đêm bên anh chị, mùa hè bên tôi là mùa đông bên anh chị.

Thân ái,
Lê Xuân Sướng, VA


Thursday, July 14, 2005

contemplation! 

TỦI GỐI CHĂN

TÓC MAI


Áo cũ vẫn thương vẫn để dành...
Cuối đường hư ảo hương mong manh!
Hạt sương tình nghĩa dù lưu luyến,
Duyên nợ ba sinh cũng không thành?

Tháng đợi năm chờ cây chết khô,
Người đi hờn tủi đến bao giờ?
Khăn tang nào lạnh vai sương tuyết?
Bụi bám xe hoa, cỏ cháy mồ!

Kỷ niệm buồn hơn kỷ niệm vui,
Còn đây tiếng khóc nhạt son môi...
Nghìn sau hương phấn tàn trong gió,
Còn chút bụi hồng cũng xa xôi!

Tìm lại chỗ ngồi, chỗ bước đi...
Bóng hình yểu điệu chẳng còn chi!
Nghe như đứt ruột, hồn tan rã,
Tình vẫn còn nguyên, vẫn mê-si!

Kiếp trước? Kiếp sau? Còn kiếp nào?
Xin cho còn được gặp lại nhau,
Nụ hôn tình tứ không bờ bến...
Ngây ngất nghìn xưa đến nghìn sau!

Mơ bóng, tưởng hình... nhớ? tương tư?
Mây hồng, gió lạ, áo tiểu thư...
Xin đi chầm chậm thêm chút nữa...
Cho lối si tình chút hương dư!

Gặp gỡ chiêm bao cũng thẹn thùng...
Chưa nhìn tận mặt đã quay lưng...
Như trời xa đất, rừng xa núi,
Chưa kịp làm quen...goị tiếng cưng!

Như xác ve sầu... như que tăm!
Thịt da còn lại dấu ăn năn...
Nằm ôm đất lạnh mơ màu nắng...
Sớm tối mưa dầm... tủi gối chăn!

MD 03/15/03
LuânTâm

Hôm nay, dự định chỉ xin góp mặt với Diễn Đàn bằng cánh hoa buồn “Tủi Gối Chăn” mà thôi. Nhưng nghĩ lại, thực ái ngại quá, dù vẫn biết qúy bạn vốn rộng lượng, sẽ dễ thông cảm với “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” (N.D) ! Vì vậy, xin kèm theo một sợi “Tóc Mai” để nếu “kết duyên chẳng đặng...” thì cũng còn được “thương hoài ngàn năm...”! Thân kính. LuânTâm


oOo

Vai nào trắng xoá tơ vương...?
Mắt nào hờ hững dấu buồn... ướt mi?
Tóc mai sao chẳng nói gì?
Môi nào mê hoặc, dáng đi... ghen hờn?

Nghìn năm thèm một chiếc hôn...
Trời long đất lở mất hồn... nghìn năm!
Ngoan sao những dáng trưa nằm...
Mênh mông áo mỏng xa xăm thiên đàng?

Bâng khuâng tay trắng mộng vàng,
Nghìn sau còn giọt sầu mang giọng... cười?
Xuân nào lửa cháy núi đồi?
Chợt nghe sao rụng cuối trời tương tư!

Bây giờ hết chuyện đời xưa,
Tiên không còn nữa... đón đưa... bóng mình!

MD 01/01/03
LuânTâm

Best view with Smaller Size:
VIEW-TEXT SIZE-SMALLER


FW: bulletin 

LỄ AN VỊ CỐ GS NGUYỄN VĂN BÔNG
(của NVĐượm & ĐVHiền)

From: ThoaiDang, Australia
Sent: Wednesday, July 13, 2005 12:31 AM
Subject: Chuyen Ban Tin

Xin chuyen den quy vi ban tin dac biet cua Hoi CVS/QGHC/NSW de tuong lam.
Dang Gia Thoai DS10


Không ai bịt miệng được
Nhà văn Dương Thu Hương
(Anh NNLiên, CA giới thiệu)

Tác giả: Alan Riding, New York Times, July 11, 2005
Người dịch: Nguyễn Quốc Khải, Vietnam Review.
Paris, 09.07- Khoác bên ngoài một chiếc áo vét tông xần xùi và nhấm nháp nước trái cây trong một quán cà phê ở bên bờ sông [Seine], nhà văn Dương Thu Hương không có vẻ gì là một khuôn mặt dọa nạt được ai. Nhưng bà Hương, 58 tuổi, hiển nhiên là như vậy tại quê hương Việt-Nam của bà, nơi bà đã bị giam cầm, sách của bà bị cấm và bà bị từ chối không cho giấy thông hành để xuất ngoại trong 11 năm.

Có vẻ là bà có nhiều tội. Những cuốn tiểu thuyết của bà mổ sẻ đời sống dưới một trong những chế độ cộng sản cuối cùng được xuất bản và đón nhận niềm nở tại thế giới Tây phương. Bà là một cựu đảng viên Cộng Sản bị trục ra khỏi đảng vì tội phản bội. Và trên hết, bà là một nhân vật chống đối – một lãnh tụ cao cấp của đảng gọi bà là một “con điếm chống đối” (dissident whore) – đã không chịu ngậm miệng ngay cả sau khi đã bị nhốt trong tù tám tháng vào năm 1991.

Ngày nay, lần thứ hai, bà được phép qua Âu châu. Nhưng trong một nghĩa, nước Việt-Nam cùng đi theo với bà. Bà vui lòng nói về đời của mình và năm cuốn tiểu thuyết, gồm cả cuốn mới nhất, “No Man’s Land” (Chốn Vắng), xuất bản tại Hoa-Kỳ vào tháng Tư vừa qua. Nhưng ưu tiên của bà là công khai kết án chính phủ tham nhũng và lạm quyền Hà-Nội.

Bà nói lưu loát tiếng Pháp nhưng với một cách phát âm nặng: “Đây là nhiệm vụ phải làm của tôi nhân danh những người đã chết dưới chế độ đáng hổ thẹn này. Vì tôi có một chút tiếng tăm ở nước ngoài, tôi phải nói về những vấn đề này. Tôi phải nói ra những gì trong con người của tôi để lương tâm của tôi được trong sáng. Dân chúng đã mất sức mạnh để phản ứng, để suy tư, để nghĩ. Có lẽ tôi sẽ cho họ can đảm.”

Bà cảm thấy rằng lời nhắn nhủ của bà khẩn trương hơn bao giờ hết. Ba mươi năm sau chiến tranh Việt-Nam, bà thấy chế độ được chấp nhận ở nước ngoài bằng cách mở rộng kinh tế cho người ngoại quốc trong một chiến lược hỗn hợp cộng sản tư bản. Bà cũng nhận thấy với sự lo sợ rằng thủ tướng của Việt-Nam, Phan Văn Khải, đã được tiếp đón tại toà Bạch Cung vào tháng trước.

“Đây là một chề độ tàn bạo và đê tiện. Nó làm nhiều thứ để lừa phỉnh những người ngoại quốc,” bà nói trong một buổi mạn đàm lâu dài. “Nếu Bush ủng hộ chế độ này, nó sẽ bắt đầu dấn thân vào một cuộc chiến khác, và sẽ đưa dân chúng xuống đất đen. Lần này những kẻ phản bội địa phương, thay vì phi cơ thả bom B-52, sẽ được xử dụng.”

Cho đến nay, bà tiếp tục nói, chiến tranh Việt-Nam được xử dụng để biện minh cho việc duy trì quyền lực trong tay của nhà nước.

“Tất cả tuyên truyền của nhà nước chỉ nhắm tạo một huyền thoại về chiến tranh, để tâng bốc và đe dọa dân chúng,” bà nói. “Dân được bảo rằng: ‘Dân tộc ta anh hùng. Chúng ta nên kiêu hãnh về lịch sử của chúng ta. Nhưng đừng bao giờ quên rằng, đảng đã lãnh đạo dân tộc đến thành công.’ Nhà nước lừa dối dân chúng bằng một niềm kiên hãnh mù quáng.”

Cuộc đời của bà Hương cũng không tránh khỏi ảnh hưởng của chiến tranh.

Bà nói, khi còn một đứa trẻ con bà không được học trường tốt vì bà không thuộc vài giai cấp nông dân hoặc vô sản: Bà ngoại của bà là địa chủ đã di cư vào Nam vào giữa thập niên 1950. [1] Nhưng đến tuổi 16, Dương Thu Hương được cho phép gia nhập đoàn diễn kịch lưu động và chứng tỏ có tài, nên được gửi đi học trường đào tạo diễn viên, nghệ sĩ múa, và ca sĩ để giúp vui quần chúng.

Ở đó bà một lần nữa làm việc khá và được cấp cho cơ hội để đi học tại Liên Xô, Đông Đức hoặc Bulgaria. Bà nói: “Tôi chọn ra tiền tuyến bởi vì nước chúng tôi đang có chiến tranh và tổ tiên tôi luôn luôn chiến đấu cho đất nước…Tôi gia nhập một đoàn nghệ sĩ trẻ lo trình diễn cho bộ đội và nạn nhân chiến tranh. Khẩu hiệu là: ‘Những tiếng hát của chúng ta to hơn tiếng bom.’ Chúng ta có thể làm in những tiếng gào thét bằng những bài hát.”

Bà nhớ lại, bà nhận thấy ngay lúc đó những đảng viên có những đặc quyền. Sau đó bà có một xúc động khác mạnh hơn khi tù binh của miền Nam đến khu vực của bà. Bà nói: “Tôi khám phá ra sự thật là chúng tôi cũng chiến đấu chống lại người Việt-Nam…Vâng, chúng tôi luôn luôn bị Mỹ dội bom, nhưng họ ở trên trời cao và tôi không bao giờ được thấy họ. Tôi chỉ thấy người Việt.”

Bà giữ những ý nghĩ đó cho riêng mình, và cũng làm như vậy sau chiến tranh khi bà gập lại bà con ở thành phố Hồ Chí Minh (như Saigon đã được đổi tên) và bà nhận biết rằng kẻ bại trận khá hơn kẻ thắng trận. Trong khoảng thời gian đó, bà tổ chức những sinh hoạt nghệ thuật ở thành phố Huế. Khi 30 tuổi, bà trở về Hà-Nội để làm việc cho kỹ nghệ điện ảnh của chính phủ. “Bà nói “Tôi viết năm kịch bản. Chúng được làm thành những phim dở… Nhưng lương tôi không đủ sống.”

Một việc làm bất chợt ngắn hạn mở ra một cơ hội mới. Làm việc cho một nhóm tướng lãnh quân đội, bà viết cho họ về lịch sử chiến tranh Việt-Nam. “Những ông tướng này thảo luận với nhau làm thế nào để thay đổi bài viết của tôi để cho phù hợp với quyền lợi của họ… Các ông này muốn tăng số người Việt chết để chứng tỏ rằng không có sự hi sinh nào quá to lớn cho nhân dân.”

Bà Hương nói rằng bà được mời gia nhập đảng CSVN vào năm 1979 và miễn cưỡng chấp nhận với sự thúc đẩy của bạn bè vì họ hi vọng bà có thể giúp họ. Cũng trong năm đó cuốn tiểu thuyết đầu tiên của bà Bên Kia Bờ ảo Vọng được xuất bản tại Việt-Nam bán được 100,000 bản. Nhưng hai năm sau, bà nói, với sự ra đời của Thiên Đường Mù”, một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng khác, bà bắt đầu gập nhiều vấn đề.

“Ông Nguyễn Văn Linh, Tổng Bí Thư của Đảng CSVN hứa cấp cho bà một căn nhà dành cho cấp bộ trưởng nếu tôi giữ yên lặng,” bà nói. “Tôi nói với ông, ‘tôi tranh đấu cho dân chủ, tôi đặt tôi về phía nhân dân và không bao giờ đồng ý như là một bộ trưởng.’ Nguyên tắc của tôi là ông có thể mất tất cả, kể cả mạng sống của ông, nhưng không bao giờ nên để mất danh dự của mình.”

Ngay sau đó, bà nói, bà đã thoát hai âm mưu ám sát. Bà viết một bài diễn văn cho Nghị Hội Những Nhà Văn Việt-Nam vào năm 1989, tựa đề là “Đảng Nên Cám Ơn Nhân Dân” và tức thì bị trục xuất ngay ra khỏi đảng. Vào năm 1991, bà bị tù vì bán tài liệu mật cho ngoại bang. Đó là những bản thảo viết tay. Không có gì đáng ngạc nhiên cả, ba cuốn sách tiếp theo của bà – “Tiểu thuyết vô đề”, “Memories of a Pure Spring” và “No Man’s Land” – chưa được xuất bản tại Việt-Nam. [2]

Nhưng tất cả những tiểu thuyết của bà đã được dịch sang một số ngoại ngữ. Nhờ Will Schwalbe, lúc đó làm việc tại Willam Morrow và bây giờ là chủ bút tại Hyperion, những cuốn sách này được dịch sang Anh ngữ. Ô. Schwalbe nói trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại “Lần đầu tiên tôi dược nghe về bà là khi bà bị giam trong nhà tù…Tôi đọc 30 hay 40 trang của ‘Thiên Đường Mù’ và tôi đã xúc động. Đây là cuốn tiểu thuyết Việt-Nam đầu tiên được dịch và xuất bản tại Hoa-Kỳ.

Những tiểu thuyết của bà Hương không có mầu sắc chính trị rõ rệt, nhưng chủ đề của những cuốn sách này là sự vỡ mộng của những người bị kẹt bởi số mệnh ngoài sự kiểm soát của họ. Khi điểm sách cuốn “Memories of a Pure Spring” trên tờ New York Times vào năm 2000, Richard Bernstein viết: “Người ta đọc cuốn sách này vì quan điểm chính trị của nó, nhưng hơn thế nữa là vì chiều sâu và sự phức tạp của những nhân vật trong cuốn tiểu thuyết. Họ phấn đấu để định nghĩa chính mình trong một thế giới mà mỗi sự vật và mỗi người đều bị xếp vào một trong những hệ tư tưởng và khát vọng đất nước.”

Vào năm 1994, với sự can thiệp của Đệ Nhất Phu Nhân của Pháp Danielle Mitterand, bà Hương đã được đến Pháp để nhận giải thưởng. Bà được hứa cấp cho quy chế tị nạn chính trị. “Tôi nói, ‘Cám ơn, nhưng tại nước tôi, sư sợ hãi đã nghiền nát mọi thứ, chiến sĩ can đảm trở thành dân chính hèn nhát.’ “ Bà nhớ lại. “Do đó tôi phải trở về. Tôi trở về để làm một việc: nhổ vào mặt chế độ.’ “

Lần này, Tòa Đại Sứ Ý tại Việt-Nam đã lấy được hộ chiếu cho bà, nhưng sau vài tuần ở Ý và Pháp, một lần nữa bà muốn trở về Hà-Nội, nơi hai đứa con và bốn đứa cháu đang sống. (Bà Hương đã ly dị vào năm 1982.) Và một khi về nước, nếu chính phủ không có một kế hoạch nào khác, bà nói bà sẽ tiếp tục viết. “Tôi là một người có lý tưởng cao, “Bà nói, trước khi thêm một nụ cười tinh quái, “và cũng là một người đần độn “

Chú thích:
[1] Theo GS Nguyễn Ngọc Bích, nhà văn Dương Thu Hương có bà ngoại là địa chủ. Do đó chúng tôi dịch từ chữ “grandmother” ra là bà ngoại.
[2]: GS Nguyễn Ngọc Bích cho biết tên Việt của cuốn “No Man’s Land” là “Chốn Vắng.” Nhưng tên Việt của cuốn “Memories of a Pure Spring,” chưa biết. Các nhà sách ở Hoa-Kỳ đều không có cả hai cuốn này bằng tiếng Việt.

Wednesday, July 13, 2005

the sands of time 


DÒNG SÔNG CÁT LỞ

Tôi đưa em về dòng sông cát lở
Dòng sông ba mươi năm chảy xiết một đời
Này cánh hoa xanh soi trên hồ nước cạn
Em tìm thấy gì trong sỏi đá không vui?

Tôi đưa em qua ven bờ cát lậm
Năm tháng phôi pha nay lở mai bồi
Dấu điêu linh còn ghi trên trán mỏi
Bàn chân ngoan cát cũng ngẩn ngơ lời

Cát một đời nằm nghe sóng vỗ
Sông một đời chảy mãi khôn nguôi
Em là mây tình cờ qua đó
Một tháng, một năm rồi cũng ngậm ngùi

PHÙNG MINH TIẾN (CH6)
(Trích trong Tuyển Tập Thơ QGHC, sẽ xuất bản cuối năm 2005)


Tuesday, July 12, 2005

SÁCH NHIỄU
Mới đây chúng ta đã xem thơ Hoài Việt. Bây giờ xin hãy đọc văn TANinh. Hai người là một, thế nên thơ văn đều có cùng một lối diễn tả dễ dàng và bình dị. Thế nhưng, vấn đề mà HoàiViệt-TANinh nêu ra ở đoạn cuối bài viết của anh không phải đơn giản. Chúng ta hãy xem thử:
Kính mời quý bạn click vào link trên để suy nghĩ thêm về đề tài này.
MaoTônWeb

HCMĐ SỐ 9
Chân thành cám ơn hai anh LVBỉnhLVQuan đã có nhã ý gửi tặng tôi Tuyển Tập Hành Chánh Miền Đông số 9.
Tuyển Tập gồm những bài Nghiên cứu về Cộng đồng người Việt tại Pháp (LêMinhVăn), Úc (ThanhVân), Canada (NguyễnNhơnQuí) và trên toàn Thế giới (LêVănBỉnh) đi sát với chủ đề “30 Năm Phát Triển Cộng Đồng Người Việt Tại Hải Ngoại”. Ngoài ra còn những bài Ký sự, Văn nghệ và Sinh hoạt rất phong phú.
Tôi cũng nhận thấy những khuôn mặt quen thuộc trên DiễnĐàn & Web, theo thứ tự từ trên xuống dưới như: LVBỉnh, TKBạc, DươngQuân, ThanhVân, SươngLam, LuânTâm, HànThiênLương, PTChâu, PVTốt, HoàngHoa và HùngVũ.
Đặc biệt là bức tranh “Bến Bờ Tự Do” của Hoạ sĩ ACLa-NTVĩnh, mà chúng ta thường ‘thương’ gọi là “Mầu Mỡ”, đã được xử dụng làm hình bìa cho Tập San giá trị này.
Viết đến đây tôi bỗng thấy nhớ tờ Hoài Bão và Bản Tin của Tổng Hội !?
HùngVũ, MT

HERE WE GO AGAIN!

VCHùng-KPHưng-ĐNTề-ĐQTuệ
(thời trang 1969 - hồ sơ "lưu" của TeHong )


Monday, July 11, 2005

ADD IMAGE
Trở lại câu hỏi của quý bạn v/v. post hình trên DiễnĐàn, xin giới thiệu cách thức đơn giản nhất như dưới đây. Chỉ xin lưu ý hai điểm: - hình posted theo lối này không support 'click to enlarge', chỉ 'WYSIWYG' (What You See Is What You Get - nhìn sao thấy vậy người ơi!). - hai là không thể post trực tiếp bằng email! :
  • Trước hết, phải có hình lưu trữ (saved) trong Computer (thường là trong folder 'My Pictures' và dưới dạng JPG, GIF, BMP).
  • Mở Post mới 'Create New Post' bằng cách click vào link nằm bên phía tay phải các bạn --->
  • Điền 'docsu14' vào 'User Name' và 'hungvu' vào 'Password' , rồi click 'Sign In'
  • Trong bảng 'Posting' và 'Create', chọn 'Compose'
  • Trong 'Compose' sẽ thấy logo 'Add Image', là một hình vẽ nhỏ xíu, click vào đấy. (Nếu không tìm thấy logo này tức là browser của bạn không support việc post hình. Stop right now! Sorry!).
  • Click vào chữ 'Browse' để tìm hình mình đã save trong My Computer/ My Pictures như đã nói ở trên.
  • Khi đã tìm ra hình mình muốn post, click vào hình thì sẽ thấy tên của hình hiện ra trong khung 'File name'. Dưới khung 'File name' là khung 'Files of type', nhớ chọn 'Pictures' chứ không được chọn 'All files' hoặc 'HTML'. Xong đâu đấy - click 'Open'.
  • Tên của file có hình bây giờ hiện ra trong khung 'Browse' nói trên
  • Bây giờ, nhìn xuống phía dưới để 'Choose a layout', có thể click vào Left, Center hay Right
  • Click vào 'Small', 'Medium' hay 'Large' để chọn 'Image size'
  • Click vào 'Upload Image' ở dưới cùng. Khi computer 'loading' xong (chừng 1, 2 giây), click 'done'
  • Sau vài giây nữa, nếu mở DiễnĐàn sẽ thấy hình xuất hiện. Nếu không thấy xuất hiện: click vào logo 'Add Image' đã đề cập ở chấm đầu dòng thứ 5 ở trên.
  • Tùy khiếu thẩm mỹ, các bạn có thể 'Edit' hình theo ý muốn. That's it!
  • Một điểm cuối cùng nhưng rất quan trọng là: sau khi đã edit xong xuôi, nhớ PUBLISH POST, bằng không, hình sẽ vẫn ở trên không trung.

Dĩ nhiên, sẽ có 'lộng cộng' lúc đầu nhưng nếu kiên nhẫn thử một vài lần nữa sẽ thấy quen và thích thú. Đó là lý do tại sao ngày hôm nay các bạn thấy xuất hiện rất nhiều hình ảnh... từ xưa tới nay. Let's try.
(Để dễ dàng hơn, xin in ra bài post này và theo dõi từng bước một...)

MaoTônWeb


'KHI ANH CÒN TRẺ'
(trong bộ sưu tập của TeHong, CA)

Chị ĐLAnh, NTNKiều, -, HLHHDuyToản , HVYên, NTVĩnh, ĐNTề, ĐQTuệ & VCHùng
Đêm đốt lửa trại trước Học Viện năm Kỷ Dậu 1969
kỷ niệm ngày ra trường K. 14

'CHÚNG MÌNH 3 ĐỨA'


ĐQTuệ (TX) - ĐNTề (CA - đứng) - HVYên (deceased)


MEMORIAL SERVICE
GS NGUYỄN VĂN BÔNG)



Moi xem hinh 

---------- Forwarded message ----------
From: Duc Hung Bui
Date: Jul 11, 2005 1:37 AM

Kinh Anh THOAI,
Xin chan thanh cam on Anh THOAI da cho xem nhung hinh rat hiem co ve mot Buoi Le cung rat hiem co; chac chi to chuc co mot lan trong Lich Su cua nhung Nguoi Viet Quoc Gia, trong do, Co Giao Su NGUYEN VAN BONG luon luon duoc kinh trong la mot trong nhung nguoi tai ba, duc do nhat, xung dang la Nguoi Lanh Dao Quoc Gia. Thay BONG luon luon hien dien trong tam hon cua tat ca mon de va tat ca Dan Toc Viet.
Mot lan nua, xin cam on Anh THOAI.
Than kinh,
Bui Duc Hung, Australia


Sunday, July 10, 2005


Lễ An Vị GS Nguyễn Văn Bông
July 10th, 2005 @ Virginia
(by ThanhVăn-ĐGThoại)


haggard... 

Kính thưa quý Anh chị,

Có lẽ Giáo Sư Nguyễn Khắc Hoạch, tức thi sĩ Trần Hồng Châu, vị Khoa trưởng rất tài hoa và có công lớn nhứt của Đại Học Văn Khoa Sàigòn xưa, không phải là một người xa lạ với phần lớn anh chị em chúng ta. Tôi may mắn có chút “duyên” đặc biệt và còn thiếu Thầy một món nợ ân tình rất lớn là bỏ dở luận văn Cao Học “Tình Yêu Trong Thơ Bích Khê” để nhập môn vào Hành Chánh!

Sau 1975, tình cờ người bạn học cũ là anh N.D.Sĩ cho biết Thầy đang “thơ thẩn...thẩn thờ” bên đống bịch nylon cũ, ve chai, lông vịt, sắt vụn, giấy báo cũ... tôi rất xúc động, đau lòng... Một nhà giáo dục đạo đức, gương mẫu, một nghệ sĩ tài hoa chân chính, một nhân tài như Thầy mà “Bắt phong trần cũng phong trần như ai...” (N.D)! Nhiều lần, tôi đã định đến thăm Thầy nhưng lại “nghĩ mình bọt nước cánh bèo...”, đang khô héo tàn tạ sau những năm tháng oan ức tù đày, phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” nên cứ dần dà mãi. Đến lúc dễ thở một chút thì nghe Thầy đã thoát được điạ ngục trần gian!

Mấy năm trước, qua báo chí, được biết Thầy còn mạnh khỏe và có đến đọc điếu-văn cho Nguyên Sa: tôi rất buồn thương tiếc Nguyên Sa và mừng Thầy nhưng dò hỏi mãi cũng chưa liên lạc được. Tôi có viết mấy lời thô thiển, quê mùa để tâm sự với Thầy, rất tha thiết mong Thầy được đọc trong lúc còn sinh tiền, mà không biết làm sao?

Vậy nay tôi xin post lên “Diễn Đàn” để may ra có Anh chị hay thân-hữu nào biết địa chỉ của Thầy hoặc có phương tiện, hảo tâm chuyển bài “Thẩn Thờ” nầy đến tận tay G.S.Nguyễn Khắc Hoạch... thì quý Anh Chị đã làm được “công đức vô biên”, “còn hơn xây bảy nấc phù đồ”! Xin vô cùng đa tạ trước!

Thân Kính. LuânTâm

THẨN THỜ
Kính viếng Thầy Nguyễn-Khắc-Hoạch

Thương em bé bỏng Văn-Khoa,
Dáng gầy xiêu đổ ngọc ngà ước mơ...
Chiều đi tóc xoả hững hờ,
Dấu chân lỗi hẹn, bơ vơ mắt buồn!

Hè sang phượng đỏ sân trường,
Thay màu áo mới: tơ vương gót hồng!
Người xưa hẹn với non sông,
Mình nay lưu lạc chờ trông một ngươì!

Mây trôi khắp bốn phương trời,
Để hoa với bướm bồi hồi nhớ em...
Lối vào thư viện thân quen,
Dư hương còn đó... êm đềm tiếng ai?

Ngỡ ngàng tuổi mộng tàn phai,
Vườn xưa, lối cũ tháng ngày héo hon...
Trăm năm bia đá thì mòn,
Nghìn năm thân thế vẫn còn cảo thơm (1)

Bụi nhoà rêu nhạt sân trường,
Hồn hoa xác bướm tang thương: lệ nhoà!
Lang thang tìm một cành hoa,
Không không sắc sắc hay là... phù sinh?

Đèn khuya bóng lại với mình,
Cười chi đổ quán xiêu đình: tội ai?
Lạnh lùng tuyết trĩu cành mai,
Mênh mông sương khói, trần ai mịt mờ!

Hồn xưa đẹp những bài thơ,
Trường giang Đông hải thẩn thờ bước tiên!
Tiếc mình bạc phước vô duyên,
Nên con đò đã sang miền hư vô!

“Hạc vàng đi mất từ xưa” (2)
Thì thôi mặc kệ nắng mưa mấy mùa!
Gió lên trăng lạnh chuông chùa...
Biết đâu cội phúc ngày xưa vẫn còn?

Mây bay giấc ngủ chập chờn:
Môi thơm, lời ngọt, mắt hờn no nê...
Một đời: nửa tỉnh, nửa mê,
Áo bay lớp lớp trăng thề mười phương!

Lòng đau duyên kiếp vô thường...
Nghìn năm thổn thức tình buồn thành thơ!

MD 01/ 01/ 1997

LuânTâm

1) Cảo Thơm: bản thảo sách quí. Giáo sư Nguyễn Khắc Hoạch (Khoa Trưỏng Đại Học Văn Khoa Sàigòn) có công rất lớn trong việc xây dựng Trường Đại Học Văn Khoa Sàigòn. Ông còn là một nhà khảo cứu, một nhà văn, một thi sĩ tài hoa với bút hiệu là Trần Hồng Châu.

2) “Hạc vàng đi mất từ xưa,
Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay”
Thơ Tản Đà dịch bài “Hoàng Hạc Lâu” cuả Thôi-Hiệu, một thi sĩ nổi tiếng thời Đường (Trung Hoa)


pay tribute 

Kính Qúy Anh
Sáng nay từ lúc 9:30 am Nhóm AnhChịEm QuốcGiaHànhChánh vùng Tampa, Orlando và phụ cận do Anh CAT NGOC GIAO huớng dẫn đã đến Funeral Home Blount & Curry tại Tampa dể Viếng Linh Cửu Anh NguyễnBáNgọc (ĐS5) từ trần ngày 6 tháng 7 năm 2005 vừa qua.
Anh Cát Ngọc Giao đã đại diện TổngHội CSV/ QGHC, Chi Hội QGHC Florida tỏ lời chia buồn cùng Chị NguyễnBáNgọc và tang quyến. Anh Giao đã nói rằng sự ra đi của Anh Ngọc là mất mát to lớn đối với Hội Cựu SinhViên QGHC chúng ta và cũng là sự tiếc thương cho anh em QGHC vùng Tampa - Orlando, là người Anh, người đồng môn đáng kính.
Anh Chị Em CSV/QGHC đến viếng hôm nay đã đặt vòng hoa tuởng niệm bên cạnh linh cửu của Anh NguyễnBáNgọc và thắp nhang nghiêng mình kính cẩn truớc Bàn Thờ và Linh Vị của Anh Ngoc, và cũng đến nghiêng mình truớc Quan tài Anh Ngọc đang yên nghỉ, nhìn Anh lần cuối cùng.
Tiếp theo là Anh Duơng Quân đã "trích đọc" những điện thư (E-mails) và những messages chia buồn đuợc posted lên Website DienĐàn ĐS14 từ mấy ngày qua. Sau đó Anh Dương Quân đã trao cho Chị NguyễnBáNgọc những copies của các Emails, messages ấy.
Buổi thăm viếng linh cữu Anh NguyễnBáNgọc đa chấm dut luc 12 gio ngay hôm nay July 10, 2005. Theo ý nguyện cua Anh NguyenBaNgoc luc còn sinh tiền, Anh muốn đuợc "hỏa thiêu" hài cốt, nen gia dinh Anh Ngoc sẽ thuc hien viec này sau Le Vieng Linh Cuu hôm nay.
Vĩnh biệt Anh NguyễnBáNgọc . Cầu chúc Anh được về cõi Vĩnh Hằng.
Xin Qúy Anh vui lòng Foward bản tuờng trình này đến Tổng Hội/QGHC, HCMĐ và Qúy Anh Chị đồng môn QGHC các nơi được biết.
Dương Quân tường trình từ Tampa Florida.
Ngày 10 tháng 7 năm 2005
lúc 01 giờ 10 phút pm.

Here we go! 

VÀ TỪ ĐÓ ...
(một chút gợi ý từ bài”Bến Cũ” của nhà thơ Lê kim Thành, bạn tôi)

Mười năm trở lại chốn quê xưa
Thơ thẩn ngồi đây dưới bóng dừa
Vẫn con sông cũ êm đềm chảy
Sao chẳng còn đâu chiếc đò đưa .

Thuở ấy sớm trưa ngày hai lượt
Trong lùm cây kế cận ven làng
Đun đẩy nhịp chèo, tà áo trắng
Cô lái đò ơi, sao dễ thương !!!

Tuổi mười bảy mà còn thơ dại,
Thấy ”người ta” liếc mắt nhìn hoài
Không một lời tỏ niềm “tâm sự”
Hay mượn thơ hồng diễn tả thay !

Nàng liếc tôi, mỉm cười kín đáo
Quay mặt đi, như ngó đâu đâu
Dù lúc ấy tim sao đập mạnh
Muốn tỏ tình, biết nói làm sao!

Rồi một hôm nhìn vào đôi mắt
Cũng thẹn thùng ửng mặt ngó đi
Mắc cỡ! ôi sao càng thêm đẹp
Tín hiệu tình yêu thật diệu kỳ!

VÀ TỪ ĐÓ … “tiền thì hổng lấy…
-Tui qua đò biết trả gì đây?
Nàng e thẹn đặt tay nơi ngực
-Trả cho tui - món ở chỗ nầy” !

VÀ TỪ ĐÓ … mỗi ngày hai lượt
Lòng nở hoa, nhìn dáng người thương
Bài toán tình yêu đâu cần học
Không nhờ thầy, vẫn biết như thường !

VÀ TỪ ĐÓ … bao lần hò hẹn
Phải qua đò, lội bộ đến trường
Nàng oằn oại, đôi tay bấu chặt
“Khóa động đào” bao lượt mở toang !!!

Nhưng rồi, đành xa nàng ra đi
Vì được định cư tại xứ nầy
“Thương con nhưng… má đành ngăn cản
Qua đây thành tài, vợ thiếu chi !!!”

VÀ TỪ ĐÓ … tháng ngày ly biệt
Nay trở về, vắng bặt tâm hơi
Nàng đi đâu, đã có chồng rồi?
Ôi buồn quá, muôn đời ân hận !!!

Thân tặng tất cả các bạn già đã một thời biết yêu, riêng cho quí anh Webmaster Vũ Công (!), Nguyễn Thắng Hiền (k.15),anh Trần Kiêu Bạc (k.17).
Hoài Việt - Trương A. Ninh ( k.14)
Ngày 8/7/05.


DDThanh 


From: DUC NGUYEN
Sent: Saturday, July 09, 2005 9:14 PM
Subject: Hoi ky Dao Duy Thanh

Các bạn ta, xin vào www.ykien.net để đọc hồi ký của Đn Duy Thành (toàn tập) để thấy cái chế độ CS nó ghê gớm làm sao.

(tìm đọc: Hồi ký Đoàn Duy Thành: Làm Người Là Khó - Toàn tập )


TTKH selection 

Nếu biết là em đã có chồng - All Versions
Nếu biết rằng em đã có chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không ?
Có còn nghĩ tới loài hoa vỡ,
Tựa trái tim phai tựa máu hồng (TTKH)

Ba Tàu style:
Nếu piết rằng lị đã có chồng
Ngộ về ngộ pán nốt Hồng Kông
Mang tiền ngộ đổ vào Chợ Lớn
Lời vốn đầu tư mát cái lòng.

The "Đời (c'est la vie)" reaction:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về lấy vợ thế là xong
Vợ anh không đẹp bằng em lắm
Nhưng cũng làm anh đỡ lạnh lòng.

The "hygienic" reaction (vệ sinh):
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về tắm gội với xà bông
Tình thù ngày cũ, bay đi mất
Để kẻ sang sông khỏi chạnh lòng

The "Hopeless" reaction :
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về tự tử thế là xong
Mộ anh cỏ dại vàng xơ xác
Khi viếng thăm em hiểu nỗi lòng.

The "Ở dơ" style:
Nếu biết rằng em sắp có chồng
Anh về khỏi tắm thế là xong
Quần áo để nguyên cho trọn tháng
Kỷ vật tặng em đêm động phòng.

The "Zoro" reaction:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về luyện kiếm thế là xong
Kiếm anh sắc bén hơn em nghĩ
Sẽ chém trảm em trả hận lòng!

The "Drunkard" reaction (nhậu nhẹt):
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về bắt vịt nhổ sạch lông
Tiết canh làm được vài ba đĩa
Mượn rượu cho nguôi vết thương lòng.

The "bankruptcy" reaction:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Đường xa, Vegas anh cứ dzông
Visa, Master Card vào canh bạc
Vỡ nợ đời anh hận bóng hồng.

The "High-tech" reaction:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Dại gì mã nghĩ "Thế là xong!"
Email cứ viết, phone cứ gọi
Cũng có ngày em... ly dị chồng.

The "Kung-fu" reaction)
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về luyện võ Lý Tiểu Long
Luyện thêm một cú liên hoàn cước
Để đá chồng em đêm động phòng.

The "next generation" reaction:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về cưới vợ, kiếm thằng con
Mai này khi con trai anh lớn
Xúi lấy con em, rửa hận lòng.

The "Gourmet" reaction:
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về tự tử thế là xong
Ruột, gan, phèo phổi lôi ra hết
Tặng kẻ vu qui nấu cháo lòng

The "Gangster" reaction:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về ẩn núp kế bờ sông
Đợi em qua đò sang bên ấy
Đón đường bắt cóc cũng bõ công

The "Revenge" reaction:
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về tát nước cạn dòng sông
Để cho đò cưới không qua được
Đừng có mà mong được động phòng.

The "Optimistic" reaction:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh mừng biết mấy, em biết không?
Bao năm quen biết, bao năm mệt
Tính gì cũng khổ mấy năm ròng.

The "Terrorist" reaction :
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về tỉnh đội mượn cà-nông
Thục về hướng ấy 500 quả
Em ở quê chồng có ớn không?

The "Relieved" reaction:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Không buồn, không giận chỉ ước mong
Đãi được chồng em nhậu một bữa
Để cám ơn chàng lãnh giùm công

Bắc Kỳ style:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về chửi đổng giữa đám đông
Mẹ bố tiên sư nguyên dòng họ
Khốn kiếp sao mày dám bỏ ông!

The "Released" reaction:
Nếu biết rằng em đã có chồng
Cho anh gặp chàng có được không?
Để anh hậu đãi chồng em đã...
... Rước giùm của nợ, lập đại công.

Huế style:
Nếu biết rằng em đã có chồng
Tui về núi Ngự nhảy xuống sông
Sông sâu nước lạnh tui lại khớp
Tự tử mần răng cũng chẳng xong.

The "Cinema" reaction:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về cưới đại mụ Hồng Kông
Vợ anh không đẹp bằng em lắm
Mà chỉ xêm xêm Chung Sở Hồng.

Nam Kỳ style:
Nếu biết rằng em đã có chồng
Mèn ơi! Em chê tui nhà nông
Ruộng nương nổi nóng tui đốt hết
Không gạo cho em đói rét lòng.

Kiểu KIM DUNG (version alpha):
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh theo hoàng đế làm công công
Ngày sau châu có về Hợp phố
Con của chồng em anh sẽ bồng

-----Original Message-----
From: phothong
[mailto:phothong@tpg.com.au]

-----Forwarded to WebDS14-----
By: HOÀNGHOA (Australia)

version beta:
Nếu biết rằng em đã có chồng
Anh liều nhảy xổ vào đám đông
Rượu say Tịch Tà làm 1 kiếm
Em có quay về cũng như không



new land 

ĐẤT MỚI trang 5

Đây là trang cuối MaoTônWeb nhận được từ anh TrươngPhúThứ, ĐS15, nằm trong Truyện dài mang cùng tên. Thật ra, Anh TPThứ gửi Web cùng một lúc 5 trang nhưng MaoTôn, tính vốn thích để dành, đã chia thành nhiều Trang và upload lên web từ từ để đề phòng lúc “vắng độ”. Thành thật xin lỗi tác giả và nếu không có gì trở ngại xin anh vui lòng gửi tiếp một số trang nữa… để Web nhà có “của ăn của để… dành”. Thân mến. HV

Trong trang này, MaoTôn xin đặc biệt giới thiệu những đoạn ngắn anh TPThứ đã viết “nhuyễn nhừ” như “thơ” như sau:

· Mùa thu dịu dàng như tà áo dài của cô gái Việt. Mùa thu êm ả như cánh đồng lúa vàng tươi xào xạc trong gió vào buổi chiều nhạt nắng. Nhưng mùa thu có đẹp, có mộng mơ cũng vẫn là nơi đất khách quê người.

· Bông tuyết mảnh mai lao xao trong làn mưa nhẹ, bầu trời lấp lánh mấy vì sao nhạt giữa khói sương mịt mùng

· … một ngôi sao đơn độc lạc lõng giữa không gian âm u của những ngày vào đông lạnh lẽo như tâm hồn u uất của người viễn xứ

Nhưng không phải chỉ có thế…! Kính mời quý bạn click vào link trên để xem “rỉ rả”. Và nếu mới theo dõi lần đầu, xin click vào các link mục lục như sau:

Đất Mới 1 - Đất Mới 2 - Đất Mới 3 - Đất Mới 4 ...


Saturday, July 09, 2005

in memory! 

Chia Buồn

Đuoc tin Anh Nguyễn Bá Ngọc (ĐS5)
vua qua doi ngay July 7 tai Tampa, Florida huong tho 70 tuoi.

Gia dinh Hành Chánh Miền Đông thanh kinh phan uu cung tang quyen.
Nguyen cau huong linh Anh som sieu thoat tinh do.

Xin chia buon voi anh Nguyen Ba An (ĐS4),bao huynh cua anh Nguyen Ba Ngoc.
Xin chia buon voi anh Đo Quang Toa (CH8), anh Nguyen Ba Ngoc la cau ruot cua anh Toa.
Xin chia buon voi anh Nguyen Đinh Thuy (ĐS13), anh Nguyen Ba Ngoc la anh/em ho cua anh Thuy.

(Cam on anh La trung Chánh da thong bao)


MEN ARE HEROES ! ARE YOU SURE ? 

XIN MO*`i QUY' VI. VA`O LINK NA^`Y XEM
GIA?I TRI' CUO^'I TUA^`N .
DANH TRA^`N, DS 17 .
 
http://www.rapira.ru/articles/article0160.htm

O.C or L.A.? 

ORANGE COUNTY HAY LOS ANGELES?

  • Orange County một nơi để đến (a destination), chứ không phải là một nơi chỉ để đi qua (a stop over), như Los Angeles...
  • Nếu hỏi những người ở Orange County đã lâu thì mới thấy là không ai muốn mình bị "đồng hóa" với Los Angeles.
  • Orange County có Little Saigon, nơi được coi là thủ đô của người Việt Nam tự do khắp nơi trên thế giới (mặc dầu không biết ai đặt ra)
  • Phước Lộc Thọ, Đường Bolsa... ở khu Little Saigon là những nơi họ không thể không đến, để khi trở về họ còn kể lại cho người thân nghe... khi có người hỏi: Cali có gì lạ không Anh?

Chỉ cần đọc qua, chúng ta đã biết ngay đó chính là LêTrình, ‘nhà giáo’ của ĐS14
Xin mời click để xem dịp cuối tuần.


Friday, July 08, 2005

ĐỌC BÁO CUỐI TUẦN.

Bài báo hay và xúc động "Một bất ngờ đến từ xa xưa".
Xin click vào Website :
www.danchimviet.com/

Kính
Người đưa tin-MA
>>>Nguyên tác Anh ngữ: "A Surprise From Long Ago and Far Away" by Dirck Halstead

THẦY & MÔN SINH


Họp Khóa nhưng không quên Người!


dissemination! 

---------- Forwarded message ----------
From: pnguyen15Cox
Date: Jul 8, 2005 10:57 AM
Subject: Re: TamMoBiaNamCu
To: Hung Vu

Kinh anh Hùng,
Được anh tiếp tay phổ biến đến các csv qghc, chúng tôi rất vui mừng. Theo dự trù Hội Miền Đông sẽ chụp hình ảnh buổi lễ và đưa lên webshots gửi đến một số csv để tường trình buổi lễ. Xin phép được gửi đến anh những hình ảnh đó.
Thân chúc quý anh nhiều sức khỏe, vạn sự an lành.
Phát

OBITUARY 

Nhận được hung tin anh Nguyễn Bá Ngọc (ĐS5) đã từ trần tại Tampa (Florida), gia đình chúng tôi xin gởi lời thành kính phân ưu đến chị Ngọc cùng tang quyến.

Xin cầu nguyện cho linh hồn anh Ngọc sớm Tiêu Diêu miền Lạc Cảnh.

Gia đình Diệp văn Cẩm (ĐS14)

Boca Raton , Florida


TẤM MỘ BIA NĂM CŨ
Kính thưa quý huynh trưởng và anh chị đồng môn,
Đây là bài viết về Gs Nguyễn Văn Bông của cựu Dân biểu Nguyễn Văn Tiết, ĐS9-CH1. Bài này sẽ được chính anh Tiết từ Canada qua Virginia, trình bày trong buổi lễ an vị hài cốt và tưởng niệm Cố Gs tại nghĩa trang National Memorial Park, trong Khu Phật Giáo, Falls Church Virginia, vào lúc 12:30 trưa ngày mai thứ bảy 9 tháng 7 năm 2005.
Bài này được hoán chuyển sang Unicode từ VNI.
Thân,
Phát Nguyễn, (CH4, VA)

Congratulation
Xin chúc mừng Đội Việt Nam Đua Thuyền Rồng Toronto 2005 do cháu Nguyễn Trần Đức Minh (Trưởng Nam của nhà thơ Nguyên Trần) làm Đội Trưởng đã đạt thành tích vẻ vang đem lại niềm hãnh diện cho Cộng Đồng Việt Nam tại Canada.
Xin chia xẻ niềm vui này với nhà thơ Nguyên Trần. Chúc cháu Nguyễn Trần Đức Minh và Đội Việt Nam Đua Thuyền Rồng đạt thành tích vẻ vang hơn nữa trong kỳ đua sang năm 2006.
Thân mến,
Dương Quân, Tampa, Florida

boat race 

Lễ Hội Đua Thuyền Rồng Toronto 2005

Trong mục đích giới thiệu các sinh hoạt cộng đồng Việt Nam địa phương, xin giới thiệu bài tôi viết đăng trên các báo Toronto tuần qua tường thuật cuộc đua thuyền rồng quốc tế tại Toronto mà đội đua thuyền Việt Nam lần đầu tiên ra quân đã đoạt thành tích vẻ vang, đem danh dự cho cộng đồng Việt Nam tại Toronto. Và cũng xin ăn ké danh dự một chút là Cháu Nguyễn Trần Đức Minh, captain và cũng là sáng lập viên của Hội, là con trưởng nam của tôi.

NGUYÊN TRẦN, Canada


Thursday, July 07, 2005

FOLK STYLE 2 


XA XƯA MỘT THUỞ LÀM DÂU
(điệu Ca dao)

" Má ơi ! Đừng gả con xa
Chim kêu vượn hú biết nhà Má đâu ? " (1)
Mai nầy xong lễ trầu cau
Con ôm khăn gói làm dâu nhà người
Con về bên đó xa xôi
Xa như con nước sông trôi dặm dài
Quê chồng muôn ngã ngược xuôi
Phận làm dâu biết buồn vui phận mình
Trót làm ngọn sóng chênh vênh
Bão giông đâu biết bình yên đâu ngờ
Gom đầy một góc ngày thơ
Gởi cho Má cất trong giờ rước dâu
" Má ơi đừng đánh con đau
Để con bắt ốc hái rau Má nhờ " (2)
Câu ca dao những ngày xưa
Má đưa võng, buộc lời ru vào hồn
Quê xa nhớ Má lòng buồn
Lại thèm Má đánh trận đòn thật đau
Bây giờ cam phận con dâu
Lại đi bắt ốc hái rau cho người
Ghe đưa dâu trở lại rồi
Cúi đầu lạy Má con rời xa quê
Trăm năm chưa chắc con về
Nghe ca dao nhớ bờ đê sông nhà
Má ơi! Đừng gả con xa ........................

(1) (2) Ca dao VN.

TRẦN KIÊU BẠC


ONE THOUSAND ARMS, ONE THOUSAND EYES ! 

MO*I` QUY' VI. VA~O LINK NA^`Y XEM
( do NGUYEN CU* TRINH, DS 17, O*? PHA'P GO*?I )
DANH TRA^`N , DS 17, O*? CALI CHUYE^?N TIE^'P .

http://www.cse.ohio-state.edu/~panugant/downloads/chineese.wmv

(Nếu click link trên mà cứ mở ra Yahoo, xin vui lòng 'copy' rồi 'paste' vào khung Address để xem. Rất hấp dẫn! WebHV)

Câu hỏi có thưởng
Lâm hữu Xưa, Yahoo Serious


Chồng: - Hello anh đó hả ? Bài viết bằng tiếng Việt của anh làm cho vợ chồng em “hoang mang” quá xá cỡ. Để em kể lại chuyện nầy, cho thấy vợ em thông minh không thua gì bà xã của tác giả “Nhớ Huế!”. Hôm trước câu hỏi về “Cục Than” nhà em cũng trả lời đúng, nhưng em lại chậm Email nên không lên kịp nhà thơ Florida.
Vợ: - Anh à, nhờ mấy con nghỉ holiday xuống nhà cậu chơi ít bữa nên em thấy khỏe được đôi chút. Để em đặt câu hỏi mà anh trả lời đúng thì sẽ có thưởng đó!
Chồng: - Thôi đi, em đặt câu hỏi hoài mà có thưởng gì đâu ?!
Vợ: - Tại cứ trả lời trật thì làm sao có thưởng? À mà lần nầy chắc anh sẽ đúng. Em muốn cho anh đúng cho vui mà!
Chồng: - Vậy thì hỏi đi ! Nhớ đúng là không được “mánh” nhé!
Vợ: - Vậy ai là người đầu tiên lên cung trăng?
Chồng: - Dễ ợt, Neil Armstrong chứ còn ai nữa !
Vợ: - “Trật !!!”
Chồng: - Em đọc “Did we land on the moon” chưa ?
Vợ: - Hôm qua ở nhà em đọc rồi ! Neil Armstrong chỉ là người thứ hai. Chú Cuội Việt Nam ta mới là người đầu tiên lên thăm Chị Hằng.
Chồng: - Biết trước mà, lại quịt, không có thưởng nữa rồi!
Vợ: - Tội nghiệp anh quá ! Em cố ý cho anh trúng mà anh cũng lại trật. Đừng vội thất vọng, ráng trả lời lô an ủi đây: “Chú Cuội và Neil Armstrong có họ hàng với nhau ra sao không?”
Chồng: - Nhứt định là “Không”. Một người Việt, một người Mỹ mà họ hàng cái gì!?
Vợ: - Anh ơi, đúng là anh có số không được thưởng, tới nơi rồi mà cũng còn trật bậy ra ngoài mục tiêu. Neil Armstrong là cháu Chú Cuội, vì Neil Armstrong có cái tên khác mà dân mình ai cũng biết là Chú Sam... hì ... hì ... Chịu chưa, hay còn nầy nọ gì nữa đây ?! ./-

LHXưa ghi theo lời một độc giả của trang WEB nhà
7/05

PHÂN ƯU
Rất đau xót được Anh Dương Quân báo hung tin Anh Nguyễn Bá Ngọc (ĐS 5) đã từ trần tại Florida ngày 6/7/05.
Xin DiễnĐàn vui lòng cho chuyển hộ lời phân ưu chân thành nhứt của vợ chồng tôi đến chị Nguyễn Bá Ngọc và các cháu.
Xin cầu nguyện hương hồn Anh Ngọc sớm tiêu diêu nơi miền Lạc Cảnh!
Thành Kính.
LuânTâm (Phan V. Tám, CH3)

London 

---------- Forwarded message ----------
From: Dương Quân
Subject: [BBC] London bi tan cong

Khủng bố đã tấn công London.
Gởi tin này để biết "as very hot news"
Xin xem BBC (Vietnamese)

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/worldnews/story/2005/07/050707_death.shtml

DươngQuân 7.7.05

Xin nhớ G8 Meeting đang diễn ra ở Gleneagles, Scotland từ July 6 đến 8, 2005:


foggy morning 


RA ĐI BUỔI SÁNG MÙ SƯƠNG

Những ngày thăm vội, chóng qua
Tay trong tay, vẫn cách xa nghìn trùng
Chỉ còn một đoạn đường chung
Anh về, em ở rồi cùng buồn thiu

Sàigòn nắng gắt, mưa chiều
Đà-lạt se lạnh hắt hiu sương mờ
Dặm ngàn nối chỉ đường tơ
Đồi cao, đồng thấp chung mơ, cùng chờ

Tiễn anh ra bến xe đò
Chiếc xe chở nặng hẹn hò, yêu thương
Sáng nay trời lắm mù sương
Hư không vẩn đục, bốn phương mắt mờ

Nhạt nhoà thành phố mộng mơ
Dáng em thấp thoáng, bơ-vơ bên đường
Đồi lam, hồ bạc hơi sương
Hàng dương liễu rủ, sâm thương rã rời

Bóng em dần khuất sau đồi
Lòng em giờ có theo tôi trên đường

LÊ KIM THÀNH


ĐÀN CÒ

Đàn cò tóc bạc như vôi
Mặn nồng hương lửa, trọn đời bên nhau
Đàn cò tóc bạc phau-phau
Cùng chung bờ mẫu, ruộng sâu, đầm lầy
Đêm về chung một tàn cây
Cùng nhìn sông chảy: lớn đầy, ròng vơi
Đàn cò xoải cánh giữa trời
- Thế gian sao lại lắm người ghét nhau?
Đàn cò vỗ cánh bay mau
Hoá thân hạc trắng, bay vào Bồng-Lai

LÊ KIM THÀNH


Anh NGUYỄN BÁ NGỌC, ĐỐCSỰ 5
1935 - 2005

Được hung tín Anh Ngọc đã qua đời lúc 20:00 PM
ngày 6 tháng 7 năm 2005
tại Tampa, Florida
Lễ An Táng sẽ được cử hành July 10th

Gia đình Hành Chánh
XinThành kính Phân Ưu cùng Tang quyến
PNCửu & DươngQuân khấp báo


DIỄN HÀNH LỄ ĐỘC LẬP
Anh NĐĐức vừa chuyển đến bài có link trên của anh NguyễnViếtKim, ở Washington D.C. Vì tính cách thời sự đặc biệt nên DiễnĐàn đã mạn phép hai anh Đức-Kim uploaded ngay lên Web mà chưa 'thỉnh ý' thêm. Nếu có chi sơ-sót mong hai anh 'phủ nhĩ' cho.
Thân kính,
WebHV, MT

Wednesday, July 06, 2005

TO WEBMASTER HV.

1.-Trời đất! Hai bài Thơ NGẨU HỨNG và CẢM THÁN hay
quá đi chớ. Tôi đã đọc lại, ngâm lên và thấy rất phê. Weekend

này, tôi sẽ ngâm (giọng QĐ dỗm) qua long distance, và khi đó,
chắc tác giả mới biết là: thơ mình hay đến như thế a !
Rất mong Web trưởng có thơ tiếp tục cho nhé. (Cũng như các
thi nhân HC khác). Nếu chậm trễ, sẽ mai một, một "nhân tài hành
chánh thơ". khẩu hiệu là :
MẶC CẢM-MẶC CẢM-ĐẠI MẶC CẢM

THÀNH CÔNG-THÀNH CÔNG-ĐẠI THÀNH CÔNG.

2.-Sao thấy có chuyện lạ, nếu Webmaster vào YAHOO
và search Docsu14, sẽ thấy ở spots 7 và 10 có biểu tượng
lạ về blogging. Nhưng lại còn bad gateway.

Kinh,
TTHậu.MA

'Thin layer of dust' 


Vết Bụi Mờ

Buồn tưởng đã trôi theo nước sông,
Mà sao cay đắng vẫn ngập lòng?
Mà sao hình bóng xa... gần quá?
Một nửa giận hờn, nửa nhớ mong!


Không còn gặp gỡ, không còn đau?
Hay tự dối mình và dối nhau?
Tìm về kỷ niệm đường trăng cũ,
Gió quá lạnh lùng, mây quá cao!

Muốn gọi tên cho đỡ nhớ nhung,
Hình như tên cũng đã lạ lùng?
Như không quen biết, chưa hề gặp...
Chưa nói, chưa cười đã quay lưng!

Muốn gặp mắt quen nũng nịu cười...
Gặp dòng tóc rối mộng xa xôi,
Gặp đồng tiền núng hồng đôi má,
Gặp nốt ruồi ngoan vẫn gọi mời...

Có phải hết rồi? Hay chiêm bao?
Mơ hình, tưởng bóng: tủi lòng nhau!
Gặp hay chưa gặp? Cười hay khóc?
Nỡ bỏ kiếp nầy... đợi kiếp sau?


Đã hết cây xanh trái ngọt rồi...?
Chỉ còn xác bướm đón hoa rơi,
Nắng chiều hiu hắt đò xa bến,
Mòn mỏi chờ mong dáng đứng ngồi!

Không để dành cho chút áo màu?
Bây giờ tình đã bay quá cao,
Bao nhiêu thề hứa như mây khói...
Hương cũ tàn phai, môi hết màu!

Đời chẳng còn chi để ước mơ,
Bút cùn mực cạn hết nguồn thơ,
Thịt xương mục rã thân hư ảo,
Hồn cũng tan như vết bụi mờ!

Gửi lại vườn xưa chút hương xuân,
Tưởng như người cũ vẫn ân cần:
Vòng tay nhóm lửa đêm mời gọi,
Hay vẫn vô tình hết cố nhân!

MD 09/06/03
LuânTâm


INTERNET: CÔNG CỤ ĐỂ PHÁT TRIỂN
Lại một đề tài khô khan nhưng MaoTônHùngVũ không biết viết gì hơn! Hôm nọ anh TTHậu còn xúi Web làm thơ và anh hứa sẽ dùng giọng QuáchĐàm để ngâm cho mà nghe qua điện thoại free long distance, như đã có lần.
Quả thật, MaoTôn có làm thơ, từ những thuở phôi thai của DĐ&Web: bài Thơ Ngẫu Hứng, viết Feb 22, 2004; và bài Cảm Thán, viết July năm ngoái dưới bài Khóc Thày Binh. Nhưng từ đó đến nay, nhiều Thơ hay và Nhà Thơ giỏi (gần như chuyên nghiệp) đang ngự trị DĐàn khiến MaoTôn thấy mình 'mặc cảm, mặc cảm, đại mặc cảm' và chỉ dám trở về 'những con cừu' của mình.
Kính mời quý bạn xem bài về Internet link phía trên. Bài này MaoTôn viết để cậy đăng trên HCMĐ, đáp ứng chủ đề "30 năm Phát Triển Cộng Đồng", nhưng cũng là để 'quảng cáo free' cho chính DĐ&Web. Nay, nghe anh LVQuan nói HCMĐ số 9 đã phát hành nên mới dám 'phóng' lên Net. Thân kính mời xem,
HùngVũ, MT

DATE FORMAT 

Đúng như ACLa-NTVĩnh nói, việc đảo lộn thứ tự ngày tháng gây nhiều ngộ nhận, như ngày hôm trước nếu viết 07/04/05:

người Mỹ hiểu July (the) 4th (of) 2005
người Úc, Canada (French) hiểu (the) 4th (of) June, 2005
người Việt tại VN hiểu ngày 4 tháng 7 năm 2005
còn người VN sống tại Mỹ hay các nước Âu châu, thì tuỳ họ suy đoán !?

Để tránh hiểu lầm và/hoặc phải suy đoán, trong những văn kiện chính thức (formal) người ta thường dùng lối viết DD/MM/YY theo trình tự: “On the 4th of July, 2005”, hoặc giản lược hơn nhưng vẫn tôn trọng thứ tự ‘từ nhỏ tới lớn’, chứ không ‘hầm-bà-làng’ như Tháng xuống Ngày rồi lại lên Năm (MM/DD/YY)! (Thử tưởng tượng nếu Giờ, Phút, Giây mà xáo trộn như thế thì sẽ ra sao?!). Bằng chứng là US Federal Government vẫn dùng theo thứ tự trên, và England cũng đã trở lại original (day, month, year) từ những năm 1900.

Theo đề nghị của International Organization of Standardization (ISO), cách dùng International Date Format, ký hiệu là ISO 8601, sẽ như sau:

CCYY-MM-DD. Thí dụ: 2005-07-04 (Năm-Tháng-Ngày) theo thứ tự từ Lớn xuống Nhỏ.
Trong đó: CC là Century, YY là Year, MM là Month và DD là Date).

Chúng ta thấy điều này thể hiện trên những EXIRATION DATE của những hộp thuốc tây, vì lẽ nếu hiểu lầm có thể gây nguy hiểm đến tính mạng. Internet cũng vậy, không có biên giới - chính trị - văn hoá và là một phương tiện thông đạt toàn cầu. Việc ghi rõ ngày tháng năm trên đó rất quan trọng trong việc tra cứu, sưu tầm...

WebMaoTôn thấy Hoạ sĩ Vĩnh đặt vấn đề, giật mình vội xem lại DĐàn và Web. Rất may, trên DĐ luôn luôn setup để Tháng viết nguyên chữ, và trên Webpage cũng ghi ngày Uploaded rất bài bản. Thí dụ như “Last Updated on Wednesday July 6, 2005” ở ngay Trang đầu và “Uploaded: July 6th, 2005” ở ngay dưới mỗi bài viết.

Hú hồn!

MaoTônWeb


QUIZ (continued) 

---------- Forwarded message ----------
From: xua lam
Date: Jul 5, 2005 6:28 PM

Tôi chỉ đặt câu hỏi cho vui vậy thôi - chứ không có ý quan trọng hóa bài DID WE LAND ON THE MOON?! - MONG CÁC BẠN HIỂU CHO! Xin bạn H. vui lòng cho post lên thêm một câu hỏi nữa cho đầy đủ: 
Câu hỏi 3: Hai người (1) va (2) đã lên cung trăng, có HỌ HÀNG (Relative)  với nhau ra sao? ! Ha ! Ha! -/.
Bye - LHXua, Australia

CORRECTION 

Hôm qua, tôi posted bài Nhớ Thương của TKBạc trên DiễnDàn & Web, phỏng theo bản nhạc của HoàngTúNguyên, nên lời đã được cải biên. Nay, xin đính chính lại như sau: (quý bạn sẽ thấy "trau chuốt" hơn.)

NHỚ THƯƠNG .

Lỡ bỏ rơi một chữ thương ở Saigòn
Không ai lượm chắc còn nằm nguyên đó
Qua bên nầy còn cầm theo chữ nhớ
Biết bao giờ thành một cặp nhớ thương

Thôi cũng dành ôm một chữ mà buồn
Nhớ cũng hắt hiu thương càng hiu hắt
Một nửa bên đây nhớ đầy nước mắt
Nửa bên kia thương cũng khóc ngậm ngùi

Ví dụ như mình đừng trót đánh rơi
Chắc thương không đau một hình một bóng
Để nhớ đêm đêm vào ra trông ngóng
Chờ gặp nhau đau đáu đợi ngày về

Xa thương rồi không dễ quên đâu
Thương ở đó chờ nhớ về gặp lại
Có thể nào mình chia xa mãi mãi
Đợi nhé ngày về, chờ nhé thương ơi !


TRẦN KIÊU BẠC
.


Tuesday, July 05, 2005

Viết ngày tháng,
Chỉ có một số rất ít nước, đặc biệt là Canada và Hoa Kỳ, dùng lối viết: Tháng, Ngày, Năm (07-02-05). Còn lại tuyệt đại đa số các nước khác đều viết: Ngày, Tháng, Năm (02-07-05). Có sách (Bắc Mỹ) đã khuyên khi giao dịch quốc tế nên dùng lối thứ hai vì phổ thông hơn và để tránh ngộ nhận. Xin trình Làng xem xét lại.
acla, Canada

PHÁT HÀNH


Kính gởi quý anh chị,
HCMD 9 đã phát hành và được gởi đến các độc giả ngày 07-02-05.
Xin theo dõi, đón nhận và khiếu nại (sau hai tuần) nếu bị thất lạc.
Thân kính,
LVQuan


NHỚ THƯƠNG
thơ: TrầnKiêuBạc
nhạc: HoàngTúNguyên

(xin click để xem thơ và nghe nhạc)


'Autumm Cloud' 

---------- Forwarded message ----------
From: trankieubac@gmail.com
Date: Jul 5, 2005 1:07 AM

I Found this and I thought you might be interested
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=28219

HỌP MẶT ĐS14:
Từ trái tim đến trái tim


Không phải chỉ có các bạn về tham dự họp mặt lớp ĐS14 tại San Jose vào ngày 3.7.05 có 3 đại diện từ Nam Cali gồm NĐTín, BĐDanh, TANinh với đầy đủ bầu đoàn thê tử cùng các bạn thuộc thành phố chủ nhà NĐộ, HHSơn, LĐHưng, ĐNTề và các phu nhân mới thỏa chí và ấm lòng về dịp gặp mặt vui vẻ chứa chan tình bạn mà từ Montana tới Texas, từ Canada tới nhiều tiểu bang khác vừa bằng diện thư, vừa điện thoại, nhiều bạn đã đã gọi về chia xẻ và thăm hỏi anh em thật cảm động. Có thể lấy tâm tình của VCHùng qua vài dòng: "Our hearts go with “Đốc Sự 14” class meeting today" làm tiêu biểu cho tình bạn thân mến trong dịp họp mặt này.
Năm nay, những mái đầu xanh của 40 năm về trước tính từ năm nhập học đầu tiên 1966 đến nay tuồi đời đã chồng chất cùng với vợ con đã cùng tìm về nối vòng tay lớn trong ngày hội truyền thống của lớp, có sự hiện diện của sáu bạn NTNhơn ĐS6, TDPhương, VDAn ĐS13, NTHiền ĐS15 và 2 bạn cựu nữ sinh viên, trong một sắc thái đặc biệt, đó là tất cả đều hướng lòng về Cố GS Viện Trưởng NVBông qua lễ tưởng niệm người thầy đáng kính, tuy tổ chức trong đơn giản nhưng rất cảm động nhân dịp gia đình thầy tổ chức lễ an vị cho thầy tại National Memorial park, Virginia vào ngày 9/7/05 tới đây: hình thầy và hình thầy chụp chung với lớp được lồng trang trọng trong khánh đề anh em cùng chiêm ngưỡng thầy.
Buổi họp bàn tròn cũng quyết định hoãn bán đấu giá bức tranh "Trầu Cau" của bạn NTVĩnh vào năm tới để anh em có mặt đông hơn và có thời gian “save money” khá hơn thì cuộc chơi đấu giá mới tạo nhiều cạnh tranh hào hứng.
Bên cạnh nhiều vấn đề như những thông tin về bạn bè xa gần, trong nước cũng như ở nước ngoài, dự tính thực hiện đặc san ĐS14, tiếp tục gíup đỡ một số bạn có hoàn cảnh khó khăn trong nước, đặc biệt chúng tôi xin báo tin vui cho các bạn một “bông hoa” của ĐS14 trước đây là chị Nguyễn ngọc Khanh mới sang định cư tại Hoa Kỳ và hiện cư ngụ tại 9311 Sinclair Wesminster CA 92683, do vậy lớp đã quyết định tặng chị 200 usd theo tinh thần “một miếng khi đói bằng gói khi no” nhờ bạn BĐDanh trao lại chị.
Trong câu chuyện vui, kẻ hèn này cũng được BĐDanh tiết lộ bên cạnh sự lo lắng vì qũy lớp dã cạn kiệt (bạn nào sốt sắng nhớ bơm cho qũy lớp khá hơn bằng cách gửi check về cho BĐDanh nhé, mong lắm, mong lắm), BĐDanh mới gặp họa lớn: số là cái xế hộp của Danh dùng đi kiếm gạo cho vợ con đã bị một thằng Mễ chôm. Đau nhất là toàn bộ tài liệu, bài vở và cái thư viện di dộng của BĐDanh cũng tiêu luôn, đúng là xui hết chỗ nói.
Buổi họp mặt dược kết thúc bằng bữa tiệc la liệt những món ăn ngon miệng kéo dài từ 1:00 pm tới 4:00 pm do anh chị NĐĐộ đãi miễn phí. Xin cảm ơn anh chi Độ Huyên lúc nào cũng nặng tình với lớp.
Đến 4h30 cùng ngày, chúng tôi lưu luyến chia tay nhau để hẹn ngày tái ngộ vào năm tới tại Los Angeles.
TeHong - San Jose, CA - 4/7/05

ĐỢI CHỜ & ĐAU LÒNG

Hôm nay, xin gửi đến quý Anh hai cánh hoa học trò: “Đợi Chờ” và “Đau Lòng”. Rất mong hai cánh hoa mong manh nầy có thể gợi lại được một chút kỷ niệm êm đềm thơ mộng, ngọt ngào, lãng mạn... nào đó... trong lòng Anh em chúng mình và quý Bạn gần xa!
Thân Kính, LUÂN TÂM

Đợi Chờ

Nhớ những chiều mưa...những đợi chờ,
Nghe lòng thấm lạnh, hồn bơ vơ...
Ngươì yêu bé bỏng sao chưa đến?
Để những con đường buồn như thơ!

Chẳng lẽ em đang bận...gội đầu?
Chờ cho khô tóc...lỡ mưa mau,
Mà thôi! Có đợi nhiều thêm nhớ...
Thêm mộng mơ đầy mắt trăng sao!

Tiếng sáo bên trời gợn bóng mây,
Dáng đi yểu điệu, tóc không cài...
Buồn bao nhiêu?...cố đừng thèm khóc...
Chút nữa: vui mừng gặp...áo bay!

Chẳng lẽ em quên hẹn với mình?
Hay em mặc áo mới trắng tinh...
Mưa làm ướt áo, làm em khóc,
Em cũng buồn thương, cũng nhớ mình?

Chẳng lẽ mình về không có em?
Đèn lên phố vắng vẫn trông tìm...
Bàn tay thương nhớ trăm nghìn mộng...
Anh vẫn chờ em với bóng đêm!

Có thực là em? Hay anh mơ?
Khói sương choàng áo, gót tiểu-thơ...
Mặc trời giông bão, không buồn nữa:
Em đến: như tiên...em là...thơ!

Đau Lòng

Em đi bỏ lại chỗ ngồi,
Đau lòng : tôi nhặt hương rơi... để dành!
Lớp buồn bàn ghế vắng tanh,
Tôi đi lẩn quẩn loanh quanh nghẹn ngào!

Sao đi chẳng gửi lời chào?
Chỗ ngồi còn đó, áo màu biệt tăm!
Hay là tôi đã lỗi lầm?
Nên em hờn giận, âm thầm xa tôi?

Mới đây em vẫn còn cười,
Hõi bài học với những lời dễ thương...
Rộn ràng tóc rối tơ vương,
Ngu ngơ... tôi tưởng thiên đường là... em!

Ngờ đâu, tôi:... chỉ người... quen...
Gặp nhau cũng được mà quên cũng... đành!
Em về thay chiếc áo xanh
Áo bà ba trắng... đã thành... người dưng!

Lang thang khắp núi, khắp rừng,
Thất tình: tôi chết, tưởng... gần được... em!
Hồn vào lớp cũ thân quen,
Ngồi vào đúng chỗ mà em đã ngồi!

Cho hồn tôi đỡ đơn côi,
Xương tàn đất lạnh nghìn đời... tương tư!

MD Thu ’98

MD. 10/04/02


QUIZ
>>>Anh LHXưa có đưa ra hai câu hỏi liên quan đến bài "DID WE LAND ON THE MOON" mới posted gần đây như sau để trắc nghiệm xem quý bạn có theo dõi kỹ bài viết của anh hay không? :
"Ai là người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng?"
"Ai là người thứ 2 lên cung trăng?"
- MaoTôn, nếu không đọc lại link trên, có lẽ chỉ có thể trả lời "bừa" là Chị Hằng và Chú Cuội !? Mong các bạn khác có thể giải đáp QUIZ của anh Xưa vừa nêu. Nghe nói hình như có "thưởng" ?!
- Sau đây, mời quý bạn xem tiếp một bài sưu tầm, không thuộc loại "trời trăng", mà hết sức "trắng trợn:


VC giết người bằng búa !
(Lâm Hữu Xưa, Úc Châu)

>>>Đây là một câu chuyện có thật đã xảy ra cho một sinh viên VNCH, du học tại Úc Đại Lợi theo kế hoạch Colombo, vào thập niên 1960.
>>>Như chúng ta đã biết các học sinh trung học của Miền Nam trước kia, tất cả đều được rèn luyện tập trung vào các môn học thuần túy Toán, Khoa học, Sử địa, Việt văn ... nhằm đạt được một trình độ căn bản và phổ thông để chuẩn bị vào các khoa chuyên môn trên cấp Đại Học. Tuyệt nhiên ở chương trình trung học không hề chú trọng đến khía cạnh “mánh khóe” của chính trị như Cộng sản đã tận dụng, đã lèo lái học sinh bước vào ngưỡng cửa “Yêu XHCN tức là yêu nước” ngay từ các bài học vỡ lòng.
>>>Cho nên khi học sinh VNCH sang các nước Tự Do du học đều gặp một ngỡ ngàng như nhau về lập trường chống cộng của Miền Nam, một phần đất tự do mà gia đình họ đang sinh sống và đang tích cực bảo vệ.
Bên cạnh những khó khăn bước đầu của sinh viên VNCH, hầu như họ phải tự lo liệu một mình, không trông cậy gì được ở các sứ quán VNCH vì các sứ quán không hề có một đặc trách nào nhằm trợ giúp cho các sinh viên VNCH. Các đàn anh thuộc các sinh viên tới trước cũng không có một tổ chức Quốc Gia nào nhằm giúp các đàn em đến sau. Báo chí và tài liệu nói thuận lợi về VNCH thì rất hiếm, hầu như không có lưu hành ở Hải Ngoại.
>>>Trong khi đó thì Cộng Sản Bắc Việt, chúng đã có một đường lối chiêu dụ sinh viên VNCH rất là mạnh mẽ ở khắp các nước Tự Do. Chúng thành lập “Hội Sinh Viên Đoàn Kết” ở Nhựt, ở Úc , ở Pháp, ở Gia Nã Đại ... ở đâu chúng cũng có Sinh Viên Đoàn Kết, được trông nom qua các Đại Sứ Quán hay các tổ chức thân cộng trá hình của chúng.
>>>Anh sinh viên mà tôi đề cập đến ở đây là con của một gia đình rất có tiếng trong xã hội Miền Nam, thân phụ là một thẩm phán, được chính Tổng Thống Ngô Đình Diệm rất tín nhiệm, được bổ nhiệm chức vụ chánh thẩm một Tòa Đặc Biệt nọ.
Cậu con trai được học bổng Colombo du học tại Úc Đại Lợi. Khi đến Úc cũng với một tâm trạng bơ vơ, phân vân, lo lắng như bao nhiêu sinh viên Quốc Gia khác. Hơn nữa anh ta lại là con trai duy nhất của một gia đình quyền uy, nên chắc chắn cuộc đời của anh sinh viên nầy chưa một lần phải đối diện với các khó khăn như các con em của các gia đình nghèo hay trung lưu khác. Bây giờ đột nhiên cậu con trai mới lớn nầy rời tổ ấm và phải tự lo liệu mọi chuyện với một không gian xa cách quê nhà hàng vạn dặm. Bên cạnh đó các sinh viên Đoàn Kết đang sẵn sàng nhảy vào trợ giúp, giải quyết mọi khó khăn; để lần hồi dẫn dắt anh sinh viên “nai tơ” đó, từ chỗ có cảm tình bạn bè người Việt xa quê, đến ảnh hưởng lập trường chính trị, rồi lần hồi sinh hoạt với sinh viên đoàn kết và sau cùng là gia nhập Hội sinh viên Đoàn Kết và hoạt động cho Việt Cộng.
>>>Sau vài lần nghỉ Hè, trở về Việt Nam thăm gia đình; anh anh viên kia đã vô tình cho thân nhân thấy được những cảm tình thân cộng của anh ta. Gia đình đã nghi ngờ và gạn hỏi thêm nhiều chi tiết, mới khám phá ra được rằng: Con trai mình sang Úc đã bị Việt Cộng dụ dỗ và hiện đang nằm trong Hội Sinh Viên Đoàn Kết, hoạt động tại Hải Ngoại nhằm chống lại Việt Nam Cộng Hòa.
>>>Khi vị Thẩm phán, thân phụ của anh sinh viên biết được mọi chi tiết và cái thế bị VC kềm kẹp con mình. Ông tích cực giải thích nhiều chi tiết về lập trường Tự Do và những thủ đoạn gian manh của Cộng Sản; đồng thời ông cũng can thiệp với Bộ Ngoại Giao và Nha Học Bổng và Du Học thuộc Bộ Quốc Gia Giáo Dục để xin chuyển con sang Canada tiếp tục học, mục đích chính là để cắt đứt mọi liên quan với Hội Sinh Viên Đoàn Kết ở Úc.
>>>Bằng ảnh hưởng có thừa của thân phụ, anh sinh viên được sang Canada tiếp tục du học, với lời cam kết là từ nay chỉ chăm lo học hành cho thành tài để trở về với gia đình, sẽ không tham gia bất cứ một hoạt động sinh viên nào.
>>>Được yên ổn học hành một thời gian thì anh lại bị bọn Sinh Viên Đoàn Kết tới quấy rầy, kêu gọi tham gia trở lại; chúng có đầy đủ mọi chi tiết cá nhân và gia đình do đám sinh viên Đoàn Kết ở Úc cung cấp.
>>>Sau nhiều lần dụ dỗ không thành, kể cả “Nữ sinh viên kế”, anh sinh viên nhứt quyết đoạn tuyệt với quá khứ ở Úc và cam đoan sẽ không hề tiết lộ bí mật nội bộ với bất cứ ai. Nhưng đám sinh viên Việt Cộng núp đưới danh xưng Hội Sinh Viên Đoàn Kết đã không tha cho anh sinh viên nạn nhân mà VC cố tình giăng bắt.
>>>Một hôm, anh sinh viên nghe có tiếng gõ cửa, hé mở mới biết có các sinh viên đoàn kết đến tìm. Anh ta nhứt định không tiếp khách và nói rằng anh đã không còn sinh hoạt với Hội Đoàn Kết, xin để yên cho anh học hành! - Các sinh viên bên ngoài cửa đã nhỏ nhẹ cho biết là họ chỉ tới thăm và chuyện trò cho vui, chứ không phải lại tìm để bàn chuyện nối lại hoạt động.
>>>Nghe xuôi tai, anh bước ra ngoài định đi tới một quán cà phê gần nhà ngồi một chút cho xong. Nhưng đến gần một đoạn vắng thì 5 sinh viên khách đã vây quanh anh sinh viên kia, và đặt câu sau cùng là: “Mầy có bằng lòng trở lại hoạt động với bọn tao không ?” - Anh sinh viên trả lời : “Tôi đã hứa với gia đình chỉ lo học hành.”
Khi nghe xong câu trả lời khẳng định của anh sinh viên, cả 5 đứa đều rút trong người ra 5 cây búa nhỏ, như loại búa của dân Da Đỏ hay sử dụng. Chúng đã bao vây và hạ sát anh sinh viên đơn độc kia bằng những nhát búa dã man ... như “Bác và Đảng” đã từng giết hại vô số người không theo chúng, hay không đồng ý với chúng.
>>>Xác của anh sinh viên được hoả táng và mang xương-tro về chôn cất tại VN ! Thời đó câu chuyện thê thảm trên chỉ được biết trong phạm vi gia đình và bạn bè thân tín, ngoài ra không có tin rầm rộ trên báo chí, nên đa số không ai biết đến. Nếu quý vị sinh sống nhiều năm ở Canada chịu khó hỏi thăm, dò tìm thế nào cũng biết sự thật về chuyện nầy.
>>>Tôi xin thêm một vài chi tiết gần xa để quý vị có thể tự mình vừa tôn trọng những đau đớn của thân nhân, vừa tới gần sự thật của vụ thảm sát trên một cách cụ thể hơn. Như vị Thẩm Phán ấy có tên là NVT- Chánh Thẩm Tòa Đặc Biệt - Sau 75 chính tôi có ở chung tại khám lớn RG và Trại trong Kinh Làng thứ 7 - Sau bị đưa ra Bắc - Ông là anh rể của Bác Sĩ T. có thời làm việc tại Bịnh Viện Phó Điều.
>>>Tôi xin chân thành chia xẻ những đớn đau của gia đình, những đau xót ấy là của chung người Quốc Gia cùng gánh chịu. Tôi xin thứ lỗi với mọi thân nhân trong gia đình “sinh viên nạn nhân” về những chi tiết tổng quát liên quan câu chuyện, cần được người QG lấy đó làm kinh nghiệm quí báu cho hậu thế.
>>>Tôi chỉ ước mong rằng: “Câu chuyện vừa kể trên là một bài học vô giá cho người Quốc Gia được hiểu rõ ý nghĩa phía sau của những từ ngữ ngọt ngào mà Việt Cộng hay dùng khi cần phỉnh lừa dư luận.”
Chúng ta hãy cùng suy ngẫm câu chuyện thương đau trên; hãy nhìn thẳng vào những đập phá các bia kỷ niệm của người Tỵ Nạn ta ở Indonesia gần đây! Từ đó xin chúng ta đừng “ngu ngơ” trước các mỹ từ sát nhân của Việt Cộng./-
>>>Australia 6/05


Monday, July 04, 2005

Class Meeting 

-----Original Message-----
From: TeHong
Sent: Monday, July 04, 2005 5:37 PM



TềHưngTínThànhNinhSơnĐộ (click to enlarge)

Hôm qua họp mặt khá vui nhưng năm nay ít bạn đến dự. Tranh của Vĩnh các bạn đều khen nhưng anh em quyết định để dành để lần tới họp dưới Los sẽ bán đấu giá vì lần này chỉ có 7 bạn ĐS14 tham dự. Có thêm 6 thân hữu các khoá khác đến dự. Có tổ chức lễ dâng hương và tưởng niệm GS NVBông rất cảm động.
Anh em cũng góp 200 để tặng chị Khanh ĐS14 mới từ VN qua định cư dưới Los.
Mình sẽ gửi hình và viết bài cho các bạn.

Thân, TeHong, SanJosé


MY OWN EYES, MY PRIVATE CORNER . 

CÓ MỘT GÓC RIÊNG MÌNH

Không biết bao lần mình dự tiệc như hôm nay
Lúc xưa kia thời bây giờ có khi không nhớ kỹ
Tiệc theo Ta như Tây giống Tàu hay y như Mỹ
Chia vui chung vui tùy những lời mời

Có một điều, khi bưng ly rượu lên môi
Nghe đắng ngắt nỗi niềm không nói được
Những suối rượu chảy ra như không dứt
Mùi nồng cay lan về sông suối quê nhà

Có một điều, khi thấy hình khác nhau những chai rượu lon bia
Lại nhớ về trái bí trái bầu hay mướp hương mướp đắng

Mẹ tưới nước hàng ngày cho "trái hàng bông" dài theo chiều xuống
Cũng từng ngày các con Mẹ lại cao lên

Có một điều, mùi chưa quen của mỹ vị cao lương
Đưa về gần bát canh mồng tơi hay con khô sặc

Tiệc đang rơi vào âm vang nhiều ca khúc
Mình như lẻ loi một mình một góc trời riêng

Lui cui vo nồi gạo lúa ba trăng
Chẻ củi khô chụm vội vàng cơm sôi óc ách
Bếp vui lửa hát cơm reo đâu cần chi tiếng nhạc
Nghe thơm lừng hương gạo mới đồng quê

Từ một góc riêng nhìn tiệc rượu phủ phê
Thoáng giây phút thương một thời đói kém
Có một điều, sau khi tiệc tàn mọi người lưu luyến
Hình như chỉ một mình mình muốn giữ mãi góc quê hương!

TRẦN KIÊU BẠC (July 4, 2005)